related_results_labels({"version":"1.0","encoding":"UTF-8","feed":{"xmlns":"http://www.w3.org/2005/Atom","xmlns$openSearch":"http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/","xmlns$georss":"http://www.georss.org/georss","xmlns$thr":"http://purl.org/syndication/thread/1.0","id":{"$t":"tag:blogger.com,1999:blog-31388682"},"updated":{"$t":"2010-09-05T18:27:00.851+07:00"},"title":{"type":"text","$t":"Dịch thuật Việt"},"subtitle":{"type":"html","$t":""},"link":[{"rel":"http://schemas.google.com/g/2005#feed","type":"application/atom+xml","href":"http://www.dichthuatonline.net/feeds/posts/default"},{"rel":"self","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/-/Tin+t%E1%BB%A9c?alt\u003djson-in-script\u0026max-results\u003d50"},{"rel":"alternate","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/search/label/Tin%20t%E1%BB%A9c"},{"rel":"hub","href":"http://pubsubhubbub.appspot.com/"}],"author":[{"name":{"$t":"Dịch thuật Việt"},"uri":{"$t":"http://www.blogger.com/profile/03008168286036769181"},"email":{"$t":"dichthuatviet@gmail.com"}}],"generator":{"version":"7.00","uri":"http://www.blogger.com","$t":"Blogger"},"openSearch$totalResults":{"$t":"10"},"openSearch$startIndex":{"$t":"1"},"openSearch$itemsPerPage":{"$t":"50"},"entry":[{"id":{"$t":"tag:blogger.com,1999:blog-31388682.post-2924406708373079344"},"published":{"$t":"2010-08-17T18:59:00.002+07:00"},"updated":{"$t":"2010-08-17T19:08:04.551+07:00"},"category":[{"scheme":"http://www.blogger.com/atom/ns#","term":"Tin tức"}],"title":{"type":"text","$t":"Chiến lược lâu dài hay cơn sốt nhất thời?"},"content":{"type":"html","$t":"\u003ca onblur\u003d\"try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}\" href\u003d\"http://4.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/TGp6D_CM5JI/AAAAAAAABlU/_NCJcCXMpFw/s1600/SOCIAL+MEDIA.jpg\"\u003e\u003cimg style\u003d\"float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 154px;\" src\u003d\"http://4.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/TGp6D_CM5JI/AAAAAAAABlU/_NCJcCXMpFw/s200/SOCIAL+MEDIA.jpg\" border\u003d\"0\" alt\u003d\"\"id\u003d\"BLOGGER_PHOTO_ID_5506347703292716178\" /\u003e\u003c/a\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eMạng xã hội là dịch vụ tương tác hai chiều, kết nối nhiều thành viên có cùng sở thích, mục đích lại với nhau bất kể không gian và thời gian.\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e\n\u003cspan id\u003d\"fullpost\"\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003eQua đó có thể thấy ba đặc trưng cơ bản của mạng xã hội, đó là: 1) Sự tương tác giữa hai hoặc nhiều cá nhân với nhau, 2) Nội dung của các trang mạng xã hội được xây dựng bởi các thành viên tham gia và 3) Một website được xây dựng nhằm thu hút người sử dụng internet tham gia tương tác dựa trên một sở thích nào đó thì cũng được coi là mạng xã hội. Do vậy, các forum, website chia sẻ video, hình ảnh, blog đều được coi là các mạng xã hội.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMạng xã hội (MXH) ở Việt Nam tuy dễ thay đổi nhưng cũng phát triển rất nhanh. Có thể thấy mức độ tham gia MXH khá cao và đang tăng lên rất nhanh thông qua số lượng những diễn đàn chuyên sâu về công nghệ, các sản phẩm ô tô, mỹ phẩm... cùng với số lượng các blog cá nhân hoặc website chia sẻ video, hình ảnh, sở thích. Rõ ràng, đây là một mảnh đất màu mỡ cho các doanh nghiệp (DN) trong việc tìm hiểu tâm tư, ý kiến khách hàng về sản phẩm cũng như quảng bá và giới thiệu tên tuổi của mình đến với họ một cách thân mật nhất.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNếu nói theo ông Steve Patrizi, Phó giám đốc Phòng Giải pháp tiếp thị của MXH LinkedIn thì “khi thưởng thức một bữa ăn tại nhà hàng, có thể bạn sẽ mong muốn gặp đầu bếp để hỏi về kinh nghiệm nấu nướng, gặp chủ nhà hàng để khen ngợi hay góp ý, hoặc gặp người phục vụ để cám ơn sự nhiệt tình của họ. Thế nhưng, để gặp được hết những người này trong cùng một thời gian là một việc không tưởng. Và sự ra đời của MXH đã biến điều không tưởng ấy thành sự thật”.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrong thời gian qua, có thể thấy các DN Việt Nam đã nhận ra tiềm năng của trào lưu này và khai thác tiềm năng đó bằng cách tham gia tạo diễn đàn trên mạng và khuyến khích khách hàng tham gia. Tuy nhiên, ông Ashley Ringrose, người thành lập Công ty Quảng cáo Soap Creative ở Mỹ, lại e ngại việc các công ty xây dựng diễn đàn, fanpage trên Facebook hoặc một tài khoản Twitter là chạy theo công nghệ, hình thức là chính, chứ chưa thật sự hiểu rõ quá trình tiếp cận và tận dụng MXH để tương tác với người dùng.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCó khá nhiều MXH và công cụ thiết lập một chương trình truyền thông hoàn chỉnh. Vấn đề không phải là công cụ nào hoặc chỉ cần đang quảng cáo trên Facebook hay tạo fanpage, mà đòi hỏi phải có một chiến lược lâu dài. Trước tiên, DN phải lắng nghe xem người ta đang nói gì về mình trên các diễn đàn hoặc MXH, sau đó tham gia vào các cuộc thảo luận ấy. Có thể chia chiến lược thành ba giai đoạn: Thứ nhất là xem cư dân mạng nói gì về mình và họ đang ở đâu. Thứ hai là tìm xem ai là người có thể gây ảnh hưởng với cộâng đồng mạng. Và cuối cùng là lập kế hoạch truyền thông trên mạng.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐã qua rồi giai đoạn khán giả trông chờ những thước phim quảng cáo trên tivi, hoặc những bài báo giới thiệu để có thể biết thêm về DN. Với sự xuất hiện mạnh mẽ của internet nói chung và MXH nói riêng, khách hàng đang dần chuyển sang một hình thức tương tác mới - sử dụng môi trường ảo để giao lưu, để trao đổi và bàn luận về sở thích, về sản phẩm và thương hiệu.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eQuan hệ cộng đồng trên mạng được cho là một phương pháp truyền thông PR mới, gọi là Digital Influence (tạm gọi tắt là Ảnh hưởng của Truyền thông kỹ thuật số), được Tập đoàn Truyền thông Ogilvy Public Relations Worldwide phát triển. Thật đáng tiếc nếu các công ty không sử dụng được nguồn lực và môi trường sẵn có này để tạo cầu nối giữa DN và khách hàng. DN có thể để các thảo luận trên mạng diễn ra mà không tham dự vào, hoặc chủ động tham gia vào cuộc nói chuyện đó, và như vậy tức là hoạt động này vẫn diễn ra và có nhiều người không có được thông tin chính thức từ bạn.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eVấn đề tương tác với các cư dân mạng có tầm ảnh hưởng (gọi là influencer) không chỉ đơn thuần là đánh giá về một sản phẩm nào đó mà công ty hoặc DN mong muốn, mà tất cả đều xuất phát từ một chiến lược truyền thông chặt chẽ và các DN phải đem lại lợi ích thật sự khi đối thoại với influencer, xây dựng và tạo nên các mối quan hệ và ảnh hưởng có ý nghĩa bền vững.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eViệc các DN tham gia diễn đàn chỉ để đối phó với các thông tin xấu là một bước đi lùi rất đáng tiếc. Các DN nên tham gia cộng đồng mạng để tạo ra những thông tin - hình ảnh tốt cho công ty. Việc bạn từ chối tham gia các thảo luận nói về thương hiệu của mình là một dấu hiệu không tích cực. Các đối thủ của bạn cũng có thể sẽ vào các diễn đàn này và cung cấp các thông tin sai lệch, gây nhiều bất lợi cho bạn.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ePR kỹ thuật số trong thế kỷ hôm nay không phải đơn thuần chỉ là một xu hướng xã hội nhất thời.\u003cbr\u003e \u003cbr\u003eTHOMAS CRAMPTON, Giám đốc Bộ phận 360 Digital Influence Khu vực châu Á - Thái Bình Dương, Ogilvy Public Relations Worldwide\u003c/p\u003e\u003cdiv style\u003d\"height: 24px; padding-right: 5px;\" class\u003d\"css360SupportLinks\" align\u003d\"right\"\u003e\u003ci\u003eNguồn:\u003c/i\u003e\u0026nbsp;\n    \u003cb\u003e\u003ca href\u003d\"http://www.doanhnhan360.com/Desktop.aspx/Kinh-doanh-360/Chien-luoc-360/Chien_luoc_lau_dai_hay_con_sot_nhat_thoi/\" target\u003d\"_blank\"\u003eDoanh nhân 360\u003c/a\u003e\u003c/b\u003e\u003c/p\u003e\n\u003c/div\u003e\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e\n\u003c/span\u003e\u003cdiv class\u003d\"blogger-post-footer\"\u003eDịch thuật Việt\nSố 111B, Tôn Thất Tùng, Đống Đa, Hà Nội\nĐiện thoại: 844.35745917 - 0915502269 - 0945259798\nEmail: dichthuatviet@gmail.com - dichthuatviet@yahoo.com\u003cimg width\u003d'1' height\u003d'1' src\u003d'https://blogger.googleusercontent.com/tracker/31388682-2924406708373079344?l\u003dwww.dichthuatonline.net' alt\u003d'' /\u003e\u003c/div\u003e"},"link":[{"rel":"replies","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2010/08/chien-luoc-lau-dai-hay-con-sot-nhat.html#comment-form","title":"2 Comments"},{"rel":"edit","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/2924406708373079344"},{"rel":"self","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/2924406708373079344"},{"rel":"alternate","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2010/08/chien-luoc-lau-dai-hay-con-sot-nhat.html","title":"Chiến lược lâu dài hay cơn sốt nhất thời?"}],"author":[{"name":{"$t":"Dịch thuật Việt"},"uri":{"$t":"http://www.blogger.com/profile/03008168286036769181"},"email":{"$t":"dichthuatviet@gmail.com"},"gd$extendedProperty":{"xmlns$gd":"http://schemas.google.com/g/2005","name":"OpenSocialUserId","value":"00536261155721121678"}}],"media$thumbnail":{"xmlns$media":"http://search.yahoo.com/mrss/","url":"http://4.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/TGp6D_CM5JI/AAAAAAAABlU/_NCJcCXMpFw/s72-c/SOCIAL+MEDIA.jpg","height":"72","width":"72"},"thr$total":{"$t":"2"}},{"id":{"$t":"tag:blogger.com,1999:blog-31388682.post-6363946928416554509"},"published":{"$t":"2010-01-28T04:18:00.004+07:00"},"updated":{"$t":"2010-07-01T23:58:37.471+07:00"},"category":[{"scheme":"http://www.blogger.com/atom/ns#","term":"Tin tức"}],"title":{"type":"text","$t":"Lại nhớ về Peter Drucker"},"content":{"type":"html","$t":"\u003ca onblur\u003d\"try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}\" href\u003d\"http://2.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/S2CuJlZB1OI/AAAAAAAABfU/wQq94dtalTg/s1600-h/Peter_Drucker.jpg\"\u003e\u003cimg style\u003d\"float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 125px;\" src\u003d\"http://2.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/S2CuJlZB1OI/AAAAAAAABfU/wQq94dtalTg/s200/Peter_Drucker.jpg\" border\u003d\"0\" alt\u003d\"\"id\u003d\"BLOGGER_PHOTO_ID_5431532630287963362\" /\u003e\u003c/a\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eĐể biết về Peter cần phải lắng nghe. Ông là bậc thầy về những văn bản tao nhã và súc tích. Tôi đã tìm hiểu về Peter Drucker suốt 4 năm qua thông qua email từ những bạn, đồng nghiệp cũ, khách hàng và gia đình.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e\n\u003cspan id\u003d\"fullpost\"\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003ePeter không sử dụng e-mail. Ông thích được trò chuyện trong khi nhâm nhi một ly rượu, ngồi đánh máy hay gửi fax thông qua chiếc máy đánh chữ bằng tay đã gắn bó lâu ngày với ông. Peter là bậc thầy về những văn bản tao nhã và súc tích, dù cho chủ đề có phức tạp đến đâu cũng không là vấn đề với ông.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVị lãnh đạo uy tín \u003cyoono-highlight onmouseout\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOut(this)\" onmouseover\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOver(event,this)\" onclick\u003d\"___yoonoLink.onYoonoClick(this)\" keywords\u003d\"Warren Bennis\" class\u003d\"yoono-link-hover yoono-link-active-link\"\u003eWarren Bennis\u003c/yoono-highlight\u003e đã đề nghị tôi gặp gỡ với Peter. Năm 1991, lần đầu tiên tôi gặp Peter khi ông sắp bước sang tuổi 80, ông đang ngồi dựa vào cây gậy ba-toong, trên người đeo máy trợ tim và trợ thính. Peter rất có năng khiếu nói chuyện, dù cho là một hay hàng nghìn người nghe đều bị lôi cuốn bởi các câu chuyện của ông và dường như bất kỳ chủ đề nào cũng là thế mạnh của Peter.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCác câu chuyện thông qua lời kể của Peter trở nên phong phú và có hồn hơn, đồng thời ông còn duy trì danh tiếng của mình qua các bản dịch liên quan đến vấn đề kinh tế hay công nghệ toàn cầu. Những vấn đề phức tạp này được ông giải thích hết sức đơn giản, rõ ràng, và sâu sắc.\u003c/p\u003e\n\u003ca onblur\u003d\"try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}\" href\u003d\"http://2.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/S2CvO9n8yiI/AAAAAAAABfc/-aFzI5e1mkc/s1600-h/peterdrucker.jpg\"\u003e\u003cimg style\u003d\"display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;\" src\u003d\"http://2.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/S2CvO9n8yiI/AAAAAAAABfc/-aFzI5e1mkc/s400/peterdrucker.jpg\" border\u003d\"0\" alt\u003d\"\"id\u003d\"BLOGGER_PHOTO_ID_5431533822203972130\" /\u003e\u003c/a\u003e\n\u003cp align\u003d\"center\"\u003e\u003cstrong\u003e\u003cem\u003e\u003cfont color\u003d\"#0000ff\" size\u003d\"2\"\u003eNhà khoa học quản trị hàng đầu thế giới Peter Drucker.\u003c/font\u003e\u003c/em\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eGiống như nhiều người hâm mộ khác, tôi cũng ngay lập tức bị thu hút bởi bản chất tốt đẹp, kiến thức rộng lớn và vai trò vô song như một chuyên gia trong lĩnh vực quản lý và tổ chức của Peter. Tuy nhiên, Peter lại không mấy hứng thú với sự nổi tiếng của mình, điều mà thường đi kèm với việc tự cho mình là nhất. Theo quan điểm của ông, CEO và nhà quản lý chỉ trở nên vĩ đại khi họ thật sự khiêm nhường và cống hiến toàn bộ sức lực cho công việc, chứ không phải cho sự nổi tiếng. Vì thế, ông cũng đánh giá thấp đối với các CEO những người \"chú trọng vào đề cao bản thân và danh tiếng\".\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eGiản dị là yếu tố cốt lõi trong con người Peter. Peter cùng vợ của ông, Doris, sống hạnh phúc trong một ngôi nhà nhỏ gồm hai phòng ngủ tại một khu phố trung lưu cách trường Claremont năm phút đi bộ. Cho đến ngày cuối cùng của cuộc đời, Peter vẫn dạy học ở trường Quản lý Claremont, ngôi trường sau này được mang tên ông. Ông cùng Doris đã đem toàn bộ số tài sản khổng lồ tặng cho nhiều địa phương, trong khi chỉ giữ lại một căn nhà nhỏ bằng gỗ ở Estes Park, Colorado, nơi mà hai vợ chồng ông thường đến nghỉ vào mỗi mùa hè cho đến khi họ không đủ sức để đi.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ePeter được biết đến như người sáng tạo của các nghiên cứu về quản lý tổ chức hiện đại, chúng được nảy mầm từ cuộc đời miệt mài học hỏi và nghiên cứu của ông - ông say mê với thực vật học, nghệ thuật Nhật bản và các thực tiễn của chủ nghĩa tình nguyện - Peter còn có một trí nhớ đáng ngạc nhiên về lịch sử của tất cả các nền văn minh, văn hoá, khoa học, kinh tế và những chu kỳ thay đổi trong bản chất con người. Khi ông giảng bài, mỗi khái niệm là một phần không thể tách dời của một bài giảng đã được chuẩn bị từ trước. Các đồng nghiệp và tôi gọi đó là những \"viên ngọc\" mà Peter đang xâu thành chuỗi qua các bài thuyết trình của mình khiến người nghe thật sự bị cuốn hút.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrong hơn 10 năm đại diện cho Peter với tư cách là người quản lý bài giảng của ông, tôi đã tham gia vào soạn hàng trăm bài thuyết trình của Peter trên khắp thế giới, điều này khiến ông phải dành rất nhiều thời gian kiệt sức trên máy bay, sân bay và ở khách sạn. Bất chấp sự suy giảm về sức khoẻ do bệnh ung thư, bệnh tim và các cơn đột quỵ, Peter không bao giờ để công việc của mình bị ảnh hưởng. Ngay từ khi mới bắt đầu làm cùng Peter, tôi vẫn thường đề nghị ông từ chối những lời mời thuyết trình khi thấy chúng có thể ảnh hưởng nghiêm trọng tới sức khỏe của ông, đơn cử như khi các nhà xuất bản tại Nhật Bản yêu cầu ông thuyết trình tại năm thành phố ở Nhật Bản chỉ trong một tuần. Tôi nhận thấy việc này thật vất vả ngay cả cho những nhà thuyết trình trẻ tuổi khoẻ mạnh huống chi Peter đã ở tuổi 83.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThế nhưng Peter không đồng ý. Cảm nhận được sự lo lắng của tôi, ông đã đề nghị tôi gặp ông tại Claremont. Cũng giống như những lần ghé thăm trước đây, buổi nói chuyện của chúng tôi bắt đầu bằng một ly rượu vang. Peter kể cho tôi nghe về mẹ của ông, bà có một tiệm đồ cổ ở Vietna và bà đã giữ cho cửa hàng hoạt động đến tận khi bà 90 tuổi. Vào một buổi sáng ở cửa tiệm, bà ngối xuống, nhắm đôi mắt lại và ra đi. Peter nói: \"Đó là điều mà tôi muốn làm theo. Tôi muốn được làm việc đến phút cuối của cuộc đời mình\".\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSau khi rời bỏ công việc giảng dạy năm 2001, tôi đã có cuộc gặp gỡ cuối cùng với Peter. Ông vừa từ bệnh viện trở về nhà sau một cơn đột quỵ nghiêm trọng, mặc dù vậy Peter vẫn giữ được sự minh mẫn trong đôi mắt, vẫn nụ cười chiến thắng trên môi và muốn được nghe những cập nhật về cuộc sống của tôi.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChúng tôi thảo luận về bài báo tiếp theo của ông trên \u003cyoono-highlight onmouseout\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOut(this)\" onmouseover\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOver(event,this)\" onclick\u003d\"___yoonoLink.onYoonoClick(this)\" keywords\u003d\"Harvard\" class\u003d\"yoono-link-hover yoono-link-active-link\"\u003eHarvard\u003c/yoono-highlight\u003e Business Review. Bài báo thể hiện rõ phong cách của Peter: không bao giờ biết mệt mỏi và ngừng nghỉ. Ông cho biết ông còn một vài cuốn sách và một vài bài viết vẫn chưa xuất bản. Peter tự tin về tầm quan trọng của các bài viết và bài giảng mà ông đưa ra, xong ông lại rất khiêm tốn khi thừa nhận và thường cảm thấy không thoải mái với các vô số các danh hiệu mà ông đã nhận được. Khi được hỏi: cuốn sách nào ông tâm đắc nhất trong 33 cuốn đã xuất bản? Peter luôn luôn trả lời: \"\u003cem\u003eCuốn tiếp theo\u003c/em\u003e\".\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eNgày hôm đó, cũng như mọi khi, Peter không chối bỏ sự suy yếu trong tình trạng sức khoẻ và cũng khách quan về những giới hạn của ông, nhưng cảm thấy bất ngờ và hạnh phúc khi vẫn được sống và làm việc. Tôi nhớ Peter và thường suy ngẫm về tất cả những gì ông đã dạy tôi, không chỉ về các kinh nghiệm tổ chức và lịch sử văn minh nhân loại, mà còn về cách làm thế nào để sống một cuộc đời \u003cyoono-highlight onmouseout\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOut(this)\" onmouseover\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOver(event,this)\" onclick\u003d\"___yoonoLink.onYoonoClick(this)\" keywords\u003d\"ý\" class\u003d\"yoono-link-hover yoono-link-active-link\"\u003eý\u003c/yoono-highlight\u003e nghĩa với lòng nhiệt huyết khám phám và học hỏi.\u003c/p\u003e\u003cdiv style\u003d\"height: 24px; padding-right: 5px;\" class\u003d\"css360SupportLinks\" align\u003d\"right\"\u003e\u003ci\u003eNguồn:\u003c/i\u003e\u0026nbsp;\n    \u003ca target\u003d\"_blank\" href\u003d\"http://www.tuanvietnam.net/2010-01-14-lai-nho-ve-peter-drucker\"\u003e\u003cb\u003eTuần Việt Nam\u003c/b\u003e\u003c/a\u003e\u003c/div\u003e\u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e\n\u003c/span\u003e\u003cdiv class\u003d\"blogger-post-footer\"\u003eDịch thuật Việt\nSố 111B, Tôn Thất Tùng, Đống Đa, Hà Nội\nĐiện thoại: 844.35745917 - 0915502269 - 0945259798\nEmail: dichthuatviet@gmail.com - dichthuatviet@yahoo.com\u003cimg width\u003d'1' height\u003d'1' src\u003d'https://blogger.googleusercontent.com/tracker/31388682-6363946928416554509?l\u003dwww.dichthuatonline.net' alt\u003d'' /\u003e\u003c/div\u003e"},"link":[{"rel":"replies","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2010/01/lai-nho-ve-peter-drucker.html#comment-form","title":"0 Comments"},{"rel":"edit","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/6363946928416554509"},{"rel":"self","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/6363946928416554509"},{"rel":"alternate","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2010/01/lai-nho-ve-peter-drucker.html","title":"Lại nhớ về Peter Drucker"}],"author":[{"name":{"$t":"Dịch thuật Việt"},"uri":{"$t":"http://www.blogger.com/profile/03008168286036769181"},"email":{"$t":"dichthuatviet@gmail.com"},"gd$extendedProperty":{"xmlns$gd":"http://schemas.google.com/g/2005","name":"OpenSocialUserId","value":"00536261155721121678"}}],"media$thumbnail":{"xmlns$media":"http://search.yahoo.com/mrss/","url":"http://2.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/S2CuJlZB1OI/AAAAAAAABfU/wQq94dtalTg/s72-c/Peter_Drucker.jpg","height":"72","width":"72"},"thr$total":{"$t":"0"}},{"id":{"$t":"tag:blogger.com,1999:blog-31388682.post-1695019467600253831"},"published":{"$t":"2009-12-21T22:31:00.004+07:00"},"updated":{"$t":"2010-07-01T23:59:13.938+07:00"},"category":[{"scheme":"http://www.blogger.com/atom/ns#","term":"Tin tức"}],"title":{"type":"text","$t":"Người tiên phong trong ngành đào tạo hàng không Mỹ"},"content":{"type":"html","$t":"\u003ca onblur\u003d\"try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}\" href\u003d\"http://1.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/Sy-U03lMNBI/AAAAAAAABTs/EIDT096C-FA/s1600-h/0(6).jpg\"\u003e\u003cimg style\u003d\"float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 150px; height: 125px;\" src\u003d\"http://1.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/Sy-U03lMNBI/AAAAAAAABTs/EIDT096C-FA/s200/0(6).jpg\" border\u003d\"0\" alt\u003d\"\"id\u003d\"BLOGGER_PHOTO_ID_5417712512744043538\" /\u003e\u003c/a\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003eSau hơn 7 thập kỷ lao động miệt mài, Albert Lee Ueltschi đã xây dựng thành công công ty chuyên đào tạo nghiệp vụ hàng không FlightSafety International, có quy mô hàng đầu thế giới. Ông đã vươn lên vị trí một trong những người giầu nhất hành tinh hiện nay với số tài sản khổng lồ 1,8 tỷ USD.\u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e\n\u003cspan id\u003d\"fullpost\"\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003eTrong danh sách những doanh nhân thành đạt của thế giới đi lên từ niềm đam mê thủa thiếu thời, chúng ta không thể không nhớ tới nhà tỷ phú Albert Lee Ueltschi. Khát khao được bay trên không trung từ khi chưa đầy 10 tuổi, Albert Lee Ueltschi bỏ lại sau lưng tất cả những khó khăn trở ngại của cuộc sống để thực hiện bằng được ước mơ đó. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\n\u003cfont color\u003d\"brown\"\u003e\u003cb\u003eBắt đầu từ những đam mê thủa thiếu thời \u003c/b\u003e\u003c/font\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nLà một trong những doanh nhân thành đạt nhất thế giới và cũng là một trong những cây đại thụ của ngành đào tạo hàng không Mỹ, Albert Lee Ueltschi đã có gần như cả cuộc đời gắn bó với ngành hàng không. Albert Lee Ueltschi sinh ngày 15/5/1917 trong một gia đình nông dân có 7 anh chị em tại Franklin County, Kentucky, Mỹ. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nDo hoàn cảnh cuộc sống khó khăn nên mặc dù là con trai út trong gia đình như ngay từ khi còn rất nhỏ, Albert Lee Ueltschi đã phải sống trong đièu kiện vất vả. Tuy nhiên, Albert Lee Ueltschi lại có đam mê kỳ lạ đối với những chiếc máy bay và cậu luôn ao ước được một lần bay lên không trung. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nTưởng chừng như đó là những suy nghĩ hiếu kỳ của trẻ nhỏ nhưng đó lại chính là nền tảng để Albert Lee Ueltschi tiến tới thành công ngày nay. Năm 1927, khi đó vừa tròn 10 tuổi, may mắn đã đến với Albert Lee Ueltschi khi cậu được ngồi trên chuyến bay đầu tiên xuyên qua Đại Tây Dương. \u003cbr\u003e\n\n\u003cbr\u003e\nSau chuyến bay đó, niềm đam mê về hàng không không những không giảm mà còn trở nên mãnh liệt hơn. Mơ ước của Albert Lee Ueltschi không chỉ đơn giản là được bay nữa mà cậu đã nghĩ tới việc kiếm đủ tiền để theo học khoá huấn luyện bay và trực tiếp lái máy bay. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nDo đó, ngay trong những năm học trung học, Albert Lee Ueltschi đã vay tiền của gia đình để mở một quán đứng bán bánh mỳ hamburger tại cổng trường và lấy tên là White Castle. Với các công việc kinh doanh nhỏ đó, Albert Lee Ueltschi đã phải chắt bóp từng đồng một trong một thời gian dài. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nCũng vì lý do đó, Albert Lee Ueltschi đã bỏ dở việc học tập và xin vào làm trong công ty hàng không Queen City Flying Service và rất tích cực tham gia vào các hoạt động của công ty. Sau những cố gắng đó, Albert Lee Ueltschi đã được nhận vào chương trình đào tạo phi công của Queen City Flying Service. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nTới năm 1941, sau một thời gian làm việc, Albert Lee Ueltschi đã quyết định rời công ty để chuyển tới làm việc tại công ty hàng không uy tín \u003cyoono-highlight onmouseout\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOut(this)\" onmouseover\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOver(event,this)\" onclick\u003d\"___yoonoLink.onYoonoClick(this)\" keywords\u003d\"Pan American Airways\" class\u003d\"yoono-link-hover yoono-link-active-link\"\u003ePan American Airways\u003c/yoono-highlight\u003e. Tại đây, Albert Lee Ueltschi đã được người thành lập và cũng là người đứng đầu công ty Juan Trippe nhận làm phi công riêng cho các chuyến bay của mình. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nCó được công việc như mong muốn, Albert Lee Ueltschi làm việc rất chăm chỉ đồng thời cũng rất cần mẫn nghiên cứu để tích luỹ kiến thức, kinh nghiệm hoạt động trong ngành hàng không. Khi còn làm việc tại Pan American Airways, Albert Lee Ueltschi đã phát hiện ra một vấn đề còn thiếu cơ bản đối với hầu hết các hãng hàng không, đó là đội ngũ nhân viên, phần lớn các phi công vẫn còn chưa được đào tạo bài bản do thiếu môi trường đào tạo. \u003cbr\u003e\n\n\u003cbr\u003e\nMặt khác, sau khi chiến tranh thế giới thứ II kết thúc, nhiều loại máy bay quân sự đã được bán cho các công ty hàng không dân dụng và được cải tạo để sử dụng, tuy nhiên, máy bay thì nhiều nhưng đội ngũ phi công lại thiếu. Vì vậy, ngay lập tức những \u003cyoono-highlight onmouseout\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOut(this)\" onmouseover\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOver(event,this)\" onclick\u003d\"___yoonoLink.onYoonoClick(this)\" keywords\u003d\"ý\" class\u003d\"yoono-link-hover yoono-link-active-link\"\u003eý\u003c/yoono-highlight\u003e tưởng về việc thành lập một công ty chuyên đào tạo nhân lực cho các hãng hàng không đã xuất hiện trong đầu Albert Lee Ueltschi. \u003cbr\u003e\nNhờ có được sự ủng hộ của người đứng đầu công ty, Albert Lee Ueltschi đã có được điều kiện thuận lợi để thực hiện ý tưởng này. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\n\u003cfont color\u003d\"brown\"\u003e\u003cb\u003ePhát triển FlightSafety \u003c/b\u003e\u003c/font\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nĐược thành lập từ năm 1951, từ một trung tâm đào tạo quy mô nhỏ, phát hiện thấy nhu cầu đào tạo nhân lực ngày càng cao của ngành hàng không, Albert Lee Ueltschi đã có được những chiến lược kinh doanh hợp lý và đã phát triển FlightSafety thành một trong những công ty đào tạo hàng không hàng đầu của Mỹ và thế giới.\u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nQua các chương trình đào tạo ngày càng được mở rộng, hàng năm, FlightSafety International đã tiếp nhận hàng chục nghìn học viên theo học ở các chuyên ngành, từ đào tạo phi công cho các công ty hàng không dân dụng, phi công phục vụ cho không quân Hoa Kỳ cho tới các chuyên ngành kỹ thuật sửa chữa và dịch vụ. Chỉ tính riêng trong năm 2006, FlightSafety International đã tổ chức được hơn 1 triệu giờ đào tạo bay cho học viên. \u003cbr\u003e\n\n\u003cbr\u003e\nKhi mới được thành lập, FlightSafety chỉ là một công ty có quy mô nhỏ với một số lượng nhân lực và trang thiết bị còn hạn chế, mặc dù vậy, sự xuất hiện của FlightSafety đã tạo nên bước đột phá vào thị trường đào tạo nhân viên hàng không chưa được khai thác. Trong bối cảnh nửa sau thập niên 40, thế chiến thứ II kết thúc đã tạo ra những khó khăn chồng chất cho các ngành công nghiệp dịch vụ, trong đó có ngành đào tạo nghiệp vụ hàng không. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nSau khi thành lập FlightSafety, Albert Lee Ueltschi đã tập trung vào khâu tuyển chọn nguồn nhân lực cho công ty. Dựa trên thế mạnh đã từng làm việc tại ngành hàng không, có mối quan hệ với nhiều phi công, một mặt Albert Lee Ueltschi trực tiếp mời những phi công có thâm niên trong nghề đang làm việc tại các hãng hàng không của Mỹ về làm công tác giảng dạy ngoài giờ. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nMặt khác, chiến tranh kết thúc cũng là lúc có nhiều phi công trước đây đã được đào tạo đặc biệt trong các trường quân sự đã xuất ngũ, Albert Lee Ueltschi đã tranh thủ tuyển chọn được cho FlightSafety một lượng khá đông giáo viên lành nghề. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nVới tham vọng xây dựng cho FlightSafety một cơ sở vật chất vững chắc ngay từ đầu, trong những năm đầu mới bước vào hoạt động, Albert Lee Ueltschi đã không ngần ngại đầu tư rất lớn vào xây dựng cơ sở vật chất và mua sắm trang thiết bị cho FlightSafety. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nTừ khoản tiền tích góp được sau 17 năm làm việc trong ngành hàng không cho tới khoản tiền vay thế chấp nhà ở của mình, Albert Lee Ueltschi đều đầu tư tất cả vào công ty. Rất nhiều loại trang thiết bị của các nhà sản xuất \u003cyoono-highlight onmouseout\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOut(this)\" onmouseover\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOver(event,this)\" onclick\u003d\"___yoonoLink.onYoonoClick(this)\" keywords\u003d\"Eastman Kodak\" class\u003d\"yoono-link-hover yoono-link-active-link\"\u003eEastman Kodak\u003c/yoono-highlight\u003e, \u003cyoono-highlight onmouseout\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOut(this)\" onmouseover\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOver(event,this)\" onclick\u003d\"___yoonoLink.onYoonoClick(this)\" keywords\u003d\"Burlington Industries\" class\u003d\"yoono-link-hover yoono-link-active-link\"\u003eBurlington Industries\u003c/yoono-highlight\u003e, National Distillers đã được Albert Lee Ueltschi cho nhập về.\u003cbr\u003e\n\n\u003cbr\u003e\nBên cạnh những trang thiết bị đào tạo được mua mới, Albert Lee Ueltschi còn triệt để tận dụng những trang thiết bị cũ nhưng còn rất hiệu quả của quân đội được bán thanh lý sau chiến tranh. Một trong số đó là khoản đầu tư trị giá 69.750 USD của Albert Lee Ueltschi vào chương trình mua thiết bị đào tạo lái cho phi công mang tên Link Trainer. Đây là loại thiết bị đào tạo bay chuyên dụng sử dụng các dữ liệu mô phỏng đã được sử dụng để đào tạo phi công cho thế chiến thứ II. Ngoài các chức năng thông thường, Link Trainer còn được trang bị hệ thống đào tạo nhân viên điều khiển mặt đất đối với các loại máy bay vận tải hoạt động trong đêm. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nNhờ tạo được uy tín vững chắc đối với nhiều hãng hàng không, đồng thời là địa chỉ tin cậy của học viên hàng không, trong nhiều năm liên tiếp từ thập niên 50 cho tới những năm 70, FlightSafety không những đã duy trì được tốc độ tăng trưởng ổn định mà còn cho thấy những triển vọng phát triển rất lớn tại thị trường đào tạo hàng không. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nCũng trong thời điểm FlightSafety phát triển mạnh mẽ đó, bằng uy tín và sự khéo léo của mình, Albert Lee Ueltschi đã rất thành công trong việc thiết lập quan hệ với các nhà sản xuất máy bay và nhận về những bản hợp đồng đào tạo phi công phục vụ cho các thế hệ máy bay mới xuất xưởng với mức giá phải chăng. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nĐặc biệt, sau những vụ tai nạn máy bay dân dụng gây ra những tổn thất lớn, các hãng hàng không đã trở nên đặc biệt quan tâm tới vấn đề đào tạo nguồn nhận lực và không ai khác, chính FlightSafety là một trong những địa chỉ đáng tin cậy nhất. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nVí dụ điển hình nhất là công ty hàng không Learjet, sau khi hai máy bay của hãng liên tiếp gặp tai nạn, Learjet đã ngay lập tức liên kết với FlightSafety để thực hiện các chương trình đào tạo chuyên sâu cho đội ngũ phi công của mình. Tổng cộng trong những năm 70, FlightSafety đã có được 12 bản hợp đồng lớn với các hãng hàng không và các nhà sản xuất máy bay trong đó có cả Airbus Industrie ở Pháp, Boeing của Mỹ. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nSong song với những chương trình đào tạo cho nhân viên các hãng hàng không, Albert Lee Ueltschi còn trực tiếp tổ chức các khoá đào tạo cho những người có điều kiện mua máy bay riêng nhưng chưa biết lái ngay tại các trung tâm của FlightSafety. \u003cbr\u003e\n\n\u003cbr\u003e\n\u003cfont color\u003d\"brown\"\u003e\u003cb\u003eĐưa FlightSafety International Inc đến với thế giới \u003c/b\u003e\u003c/font\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nBước vào giai đoạn khoa học kỹ thuật phát triển mạnh, các hãng hàng không liên tục cho ra những thế hệ máy bay mới đã nhanh chóng tạo ra cho Albert Lee Ueltschi cơ hội mở rộng thị trường. Để đáp ứng với tình hình phát triển của thời cuộc, Albert Lee Ueltschi đã đổi tên công ty từ FlightSafety thành FlightSafety International, Inc đồng thời mở rộng các chi nhánh cũng như lĩnh vực hoạt động ra các quốc gia khác trên thế giới. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nSau những bản hợp đồng lớn với các hãng hàng không Texaco, Air Force, \u003cyoono-highlight onmouseout\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOut(this)\" onmouseover\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOver(event,this)\" onclick\u003d\"___yoonoLink.onYoonoClick(this)\" keywords\u003d\"Trans World Airlines\" class\u003d\"yoono-link-hover yoono-link-active-link\"\u003eTrans World Airlines\u003c/yoono-highlight\u003e, \u003cyoono-highlight onmouseout\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOut(this)\" onmouseover\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOver(event,this)\" onclick\u003d\"___yoonoLink.onYoonoClick(this)\" keywords\u003d\"Asian airlines\" class\u003d\"yoono-link-hover yoono-link-active-link\"\u003eAsian airlines\u003c/yoono-highlight\u003e, Latin American airlines, \u003cyoono-highlight onmouseout\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOut(this)\" onmouseover\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOver(event,this)\" onclick\u003d\"___yoonoLink.onYoonoClick(this)\" keywords\u003d\"Air Afrique\" class\u003d\"yoono-link-hover yoono-link-active-link\"\u003eAir Afrique\u003c/yoono-highlight\u003e, \u003cyoono-highlight onmouseout\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOut(this)\" onmouseover\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOver(event,this)\" onclick\u003d\"___yoonoLink.onYoonoClick(this)\" keywords\u003d\"All Nippon Airways\" class\u003d\"yoono-link-hover yoono-link-active-link\"\u003eAll Nippon Airways\u003c/yoono-highlight\u003e, Asiana Airlines of Korea, Swissair, Australia’s Tyrolean Airways, Air France affiliates, Air Inter... FlightSafety International, Inc đã đồng loạt xây dựng được một mạng lưới các chi nhánh, trung tâm đào tạo nhân lực hàng không từ Dallas, \u003cyoono-highlight onmouseout\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOut(this)\" onmouseover\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOver(event,this)\" onclick\u003d\"___yoonoLink.onYoonoClick(this)\" keywords\u003d\"Texas\" class\u003d\"yoono-link-hover yoono-link-active-link\"\u003eTexas\u003c/yoono-highlight\u003e, \u003cyoono-highlight onmouseout\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOut(this)\" onmouseover\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOver(event,this)\" onclick\u003d\"___yoonoLink.onYoonoClick(this)\" keywords\u003d\"Arizona\" class\u003d\"yoono-link-hover yoono-link-active-link\"\u003eArizona\u003c/yoono-highlight\u003e, Daleville, Alabama, Texas cho tới Hong Kong, \u003cyoono-highlight onmouseout\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOut(this)\" onmouseover\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOver(event,this)\" onclick\u003d\"___yoonoLink.onYoonoClick(this)\" keywords\u003d\"London\" class\u003d\"yoono-link-hover yoono-link-active-link\"\u003eLondon\u003c/yoono-highlight\u003e, Manchester... \u003cbr\u003e\n\n\u003cbr\u003e\nVới quy mô hoạt động ở hầu hết các khu vực trên thế giới, ngoài lĩnh vực đào tạo nghiệp vụ hàng không cơ bản vẫn được duy trì như một thế mạnh của mình, Albert Lee Ueltschi còn mở rộng FlightSafety International, Inc sang hoạt động ở nhiều lĩnh vực khác nhau như chuyên ngành sửa chữa, điều khiển mặt đất, các thao tác và kỹ năng cơ bản phục vụ hành khách, bảo hiểm. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nTrong đó, chương trình được Albert Lee Ueltschi tập trung khai thác nhiều nhất là đào tạo những kỹ năng bảo đảm an toàn hàng không. Bằng các trang thiết bị hiện đại và đội ngũ giảng viên trình độ cao, các học viên của khoá đào tạo của FlightSafety International, Inc ngoài việc có đủ khả năng vận hành các loại phi cơ còn có thể hạn chế tới mức thấp nhất nguy cơ rủi ro cho các chuyến bay. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nHiện nay, FlightSafety International, Inc đã trở thành một trong những công ty đào tạo nghiệp vụ hàng không hàng đầu thế giới với tầm hoạt động ở trên hơn 40 quốc gia, sử dụng hàng chục nghìn nhân viên làm việc tại hàng trăm chi nhánh. Theo ước tính, hàng năm FlightSafety International, Inc đào tạo được 75.000 học viên hàng không, trong đó học viên quân sự phục vụ cho quân đội lên tới 14.000 người. \u003cbr\u003e\n\u003cbr\u003e\nTừ những khoản doanh thu và những khoản lợi nhuận khổng lồ hàng năm lên tới hàng chục tỷ Đô la, số tài sản cá nhân của Albert Lee Ueltschi cũng không ngừng tăng theo thời gian.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e(Nguồn: \u003cstrong\u003eBáo điện tử - Thời báo Kinh tế VN\u003c/strong\u003e)\u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e\n\u003c/span\u003e\u003cdiv class\u003d\"blogger-post-footer\"\u003eDịch thuật Việt\nSố 111B, Tôn Thất Tùng, Đống Đa, Hà Nội\nĐiện thoại: 844.35745917 - 0915502269 - 0945259798\nEmail: dichthuatviet@gmail.com - dichthuatviet@yahoo.com\u003cimg width\u003d'1' height\u003d'1' src\u003d'https://blogger.googleusercontent.com/tracker/31388682-1695019467600253831?l\u003dwww.dichthuatonline.net' alt\u003d'' /\u003e\u003c/div\u003e"},"link":[{"rel":"replies","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2009/12/nguoi-tien-phong-trong-nganh-ao-tao.html#comment-form","title":"0 Comments"},{"rel":"edit","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/1695019467600253831"},{"rel":"self","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/1695019467600253831"},{"rel":"alternate","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2009/12/nguoi-tien-phong-trong-nganh-ao-tao.html","title":"Người tiên phong trong ngành đào tạo hàng không Mỹ"}],"author":[{"name":{"$t":"Dịch thuật Việt"},"uri":{"$t":"http://www.blogger.com/profile/03008168286036769181"},"email":{"$t":"dichthuatviet@gmail.com"},"gd$extendedProperty":{"xmlns$gd":"http://schemas.google.com/g/2005","name":"OpenSocialUserId","value":"00536261155721121678"}}],"media$thumbnail":{"xmlns$media":"http://search.yahoo.com/mrss/","url":"http://1.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/Sy-U03lMNBI/AAAAAAAABTs/EIDT096C-FA/s72-c/0(6).jpg","height":"72","width":"72"},"thr$total":{"$t":"0"}},{"id":{"$t":"tag:blogger.com,1999:blog-31388682.post-3414715711457176581"},"published":{"$t":"2009-12-18T23:13:00.003+07:00"},"updated":{"$t":"2010-07-01T23:59:36.652+07:00"},"category":[{"scheme":"http://www.blogger.com/atom/ns#","term":"Tin tức"}],"title":{"type":"text","$t":"Vị thủ lĩnh thổi bùng thương hiệu McDonald"},"content":{"type":"html","$t":"\u003ca onblur\u003d\"try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}\" href\u003d\"http://4.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SyuqnHLS0cI/AAAAAAAABTc/EULliA-VDd4/s1600-h/McDonald.jpg\"\u003e\u003cimg style\u003d\"float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 125px;\" src\u003d\"http://4.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SyuqnHLS0cI/AAAAAAAABTc/EULliA-VDd4/s200/McDonald.jpg\" border\u003d\"0\" alt\u003d\"\"id\u003d\"BLOGGER_PHOTO_ID_5416610565761192386\" /\u003e\u003c/a\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eRay Kroc đã làm thay đổi hoàn toàn bộ mặt ngành công nghiệp ăn uống của Mỹ và khiến McDonald trở thành thương hiệu có một không hai.\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e\n\u003cspan id\u003d\"fullpost\"\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e\u003cfont color\u003d\"#800000\"\u003eNhận thức đúng tầm quan trọng của marketing\u003c/font\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eMcDonald \u003c/strong\u003ekhông chỉ phổ biến ở trong nước Mỹ mà còn nhanh chóng có được những thành công trên thị trường quốc tế như Canada, Nhật Bản, Australia và Đức. Ngày nay, có khoảng 1,5 triệu người làm việc cho\u003cstrong\u003e McDonald\u003c/strong\u003e trên toàn thế giới. Khởi đầu \u003cstrong\u003eMcDonald\u003c/strong\u003e chỉ là một hiện tượng của nước Mỹ nhưng nay nó đã trở thành một thương hiệu quốc tế đích thực.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eMcDonald\u003c/strong\u003e là thương hiệu có tốc độ tăng trưởng lớn nhất và thống lĩnh thị trường đồ ăn nhanh ở 120 nước trên 5 châu lục. \u003cstrong\u003eMcDonald\u003c/strong\u003e hoạt động với trên 29.000 cửa hàng trên toàn thế giới. Chỉ có một vài thương hiệu có thể đem ra so sánh với McDonald.\u003cbr\u003e\u003cbr\u003eTuy nhiên, \u003cstrong\u003eMcDonald \u003c/strong\u003evẫn được đánh giá là thương hiệu mạnh nhất theo nghiên cứu của Interbrand, công ty tư vấn thương hiệu hàng đầu trên thế giới. Interbrand đã kết luận rằng: “\u003cem\u003eKhông có một thương hiệu nào có thể đem ra so sánh với \u003cstrong\u003eMcDonald\u003c/strong\u003e về ý tưởng xây dựng thương hiệu, cách thực hiện và sức hấp dẫn kéo dài, lan rộng nhanh chóng của nó. \u003cstrong\u003eMcDonald\u003c/strong\u003e là một thương hiệu Mỹ chinh phục toàn thế giới với sức mạnh của hai yếu tố khá là khác biệt – văn hóa và thương mại\u003c/em\u003e”.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eĐối với khách hàng thì \u003cstrong\u003eMcDonald \u003c/strong\u003elà một thương hiệu “\u003cem\u003eđáng tin cậy\u003c/em\u003e”, luôn luôn đặt khách hàng ở vị trí trung tâm và luôn biết cần phải làm những gì.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNgay từ những ngày đầu tiên, \u003cstrong\u003eMcDonald \u003c/strong\u003eđã nhận ra tầm quan trọng của marketing trong quá trình xây dựng thương hiệu. Marketing là một nét đặc trưng của \u003cstrong\u003eMcDonald.\u003c/strong\u003e Cho tới tận bây giờ, số tiền đầu tư vào quảng cáo và khuyến mãi của \u003cstrong\u003eMcDonald \u003c/strong\u003eluôn chiếm một tỉ lệ cố định trong doanh thu của các cửa hàng.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNgoài việc quảng cáo trên tivi để tạo được sự thiện cảm của khách hàng, \u003cstrong\u003eMcDonald\u003c/strong\u003e còn tham gia tài trợ cho các chương trình thể thao, đặc biệt là các sự kiện thể thao có uy tín trên thế giới như \u003cstrong\u003e\u003cem\u003eWorld Cup\u003c/em\u003e\u003c/strong\u003e và \u003cstrong\u003e\u003cem\u003e\u003cyoono-highlight onmouseout\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOut(this)\" onmouseover\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOver(event,this)\" onclick\u003d\"___yoonoLink.onYoonoClick(this)\" keywords\u003d\"Olympic Games\" class\u003d\"yoono-link-hover yoono-link-active-link\"\u003eOlympic Games\u003c/yoono-highlight\u003e\u003c/em\u003e\u003c/strong\u003e để củng cố thêm sức mạnh tầm cỡ quốc tế của thương hiệu, ngoài ra \u003cstrong\u003eMcDonald \u003c/strong\u003ecòn tham gia các chương trình tài trợ khác nhau tùy theo từng khu vực.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eThêm vào các chiến dịch quảng cáo và khuyến thị của từng quốc gia, \u003cstrong\u003eMcDonald\u003c/strong\u003e còn cam kết một cách chắc chắn với niềm tin mạnh mẽ của Ray Kroc rằng \u003cstrong\u003eMcDonald\u003c/strong\u003e sẽ có những đóng góp vào việc xây dựng cộng đồng với các hoạt động địa phương khác nhau, từ các hoạt động buổi sáng dành cho người già tới việc gây quỹ cho các trường học và bệnh viện…\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e\u003cfont color\u003d\"#800000\"\u003eMọi chuyện bùng lên từ Ray Kroc\u003c/font\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCâu chuyện của \u003cstrong\u003eMcDonald \u003c/strong\u003ebắt đầu từ khoảng 50 năm trước đây ở San Bernadio, bang California. Ray Kroc là một người bán hàng, chuyên cung cấp sữa cho một cửa hàng thức ăn phục vụ lái xe và khách hàng qua đường của hai anh em Dick và Mac \u003cstrong\u003eMcDonald.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCuối năm 1954, \u003cstrong\u003eRay Kroc\u003c/strong\u003e đã ghé thăm trụ sở của hãng\u003cstrong\u003e McDonald\u003c/strong\u003e tại \u003cyoono-highlight onmouseout\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOut(this)\" onmouseover\u003d\"___yoonoLink.onYoonoOver(event,this)\" onclick\u003d\"___yoonoLink.onYoonoClick(this)\" keywords\u003d\"California\" class\u003d\"yoono-link-hover yoono-link-active-link\"\u003eCalifornia\u003c/yoono-highlight\u003e và cố gắng thuyết phục anh em nhà Donald nhượng quyền kinh doanh lại cho mình. Sau nhiều lần thuyết phục, cuối cùng anh em nhà Donald đã quyết định bán \u003cstrong\u003eMcDonald\u003c/strong\u003e cho\u003cstrong\u003e Ray Kroc\u003c/strong\u003e với giá 2,7 triệu USD tiền mặt.\u003cbr\u003eNgay lập tức, \u003cstrong\u003eRay Kroc\u003c/strong\u003e đã quyết định dùng tài sản thành lập công ty Franchise Realty, một công ty trực thuộc\u003cstrong\u003e McDonald\u003c/strong\u003e, lấy việc mua những dải đất rộng đem cho thuê nhằm một mục đích phát triển mô hình franchising (nhượng quyền kinh doanh).\u003cbr\u003e\u003cbr\u003eBằng việc thực hiện kế hoạch này, \u003cstrong\u003eMcDonald\u003c/strong\u003e đã bắt đầu gây dựng được cho mình những nguồn thu nhập đáng khích lệ và công ty Franchise Realty của\u003cstrong\u003e Ray Kroc\u003c/strong\u003e cũng đã bắt đầu cất cánh. Đến năm 1960, đã có hơn 200 điểm bán hàng của \u003cstrong\u003eMcDonald\u003c/strong\u003e trên khắp nước Mỹ. Năm 1961, trên 100 triệu chiếc hambuger đã được bán.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eTiếp đó, \u003cstrong\u003eRay Kroc\u003c/strong\u003e dành một khoản tiền đáng kể cho chương trình quảng cáo có tầm cỡ quốc gia nhằm hỗ trợ cho việc kinh doanh của những cửa hàng franchise đang mọc nhanh như nấm trên khắp đất Mỹ. Năm 1970, khi tình hình kinh doanh của công ty mẹ tại Mỹ bị suy giảm, \u003cstrong\u003eRay Kroc\u003c/strong\u003e lại bắt đầu một chiến dịch mới đầy quyết tâm và đã thành công trong việc thúc đẩy sự có mặt của thương hiệu \u003cstrong\u003eMcDonald \u003c/strong\u003etrên toàn thế giới.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrong những năm được coi là thời kỳ hoàng kim của mình, \u003cstrong\u003eRay Kroc\u003c/strong\u003e, người đặt nền móng và cũng là người phát triển tập đoàn \u003cstrong\u003eMcDonald\u003c/strong\u003e thành một người khổng lồ trong ngành công nghiệp Mỹ đã chứng minh được ông chính là người đi tiên phong trong một lĩnh vực công nghiệp mới, không thua kém gì Henry Ford trong ngành công nghiệp ôtô.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eSự thành công của \u003cstrong\u003eMcDonald\u003c/strong\u003e là một mẫu điển hình cho các doanh nhân ngày nay nhằm đạt đuợc những hiệu quả kinh doanh lớn hơn. Bằng việc đưa những cây xúc xích hambuger tầm thường lên dây chuyền máy móc, \u003cstrong\u003eRay Kroc\u003c/strong\u003e đã chỉ cho thế giới biết cách áp dụng quy trình quản lý tinh xảo vào những công việc tưởng như tầm thường nhất. Món hambuger một thời bị coi thường thì giờ đây đã có mặt trên máy bay, tầu hoả, ôtô và trở thành một nét văn hóa Mỹ.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMặc dù từ chức Chủ tịch Hội đồng quản trị vào năm 1978 để nhường bước cho Fred Turner, \u003cstrong\u003eRay Kroc\u003c/strong\u003e vẫn được coi một biểu tượng vĩ đại trong lịch sử \u003cstrong\u003eMcDonald\u003c/strong\u003e và có ảnh hưởng lâu dài tới hoạt động hàng ngày của \u003cstrong\u003eMcDonald.\u003c/strong\u003e Từ văn phòng ở California, \u003cstrong\u003eRay Kroc\u003c/strong\u003e vẫn rà soát lại kết quả kinh doanh trong ngày đầu tiên của các nhà hàng mới mở, vẫn tiếp tục theo dõi hoạt động của các nhà hàng thuộc sở hữu của \u003cstrong\u003eMcDonald.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eMặc dù rất thành đạt với tài sản cá nhân trước lúc chết lên đến trên 350 triệu USD, Ray Kroc luôn quan tâm tới công việc. Mỗi khi \u003cstrong\u003eRay Kroc\u003c/strong\u003e ra đường, ông bắt tài xế đưa tới ít nhất 6 nhà hàng \u003cstrong\u003eMcDonald\u003c/strong\u003e để bất ngờ kiểm tra. \u003cstrong\u003eRay Kroc\u003c/strong\u003e qua đời vào tháng 1 năm 1984, ở tuổi 81, đúng mười tháng trước khi \u003cstrong\u003eMcDonnald\u003c/strong\u003e bán chiếc hambuger thứ 50 tỷ.\u003cbr\u003e\u003cbr\u003eCó thể nói, \u003cstrong\u003eRay Kroc\u003c/strong\u003e đã làm thay đổi hoàn toàn bộ mặt ngành công nghiệp đồ ăn uống của Mỹ bằng việc sản xuất hambuger, khoai tây chiên, và các chế phẩm từ sữa. Ông đã khiến \u003cstrong\u003eMcDonald\u003c/strong\u003e trở thành thương hiệu hàng hoá có một không hai cho đồ ăn nhanh nước Mỹ.\u003c/p\u003e\u003cdiv style\u003d\"height: 24px; padding-right: 5px;\" class\u003d\"css360SupportLinks\" align\u003d\"right\"\u003e\u003ci\u003eNguồn:\u003c/i\u003e\u0026nbsp;\n\n    \u003cb\u003eDoanh nhân 360\u003c/b\u003e\u003c/div\u003e\u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e\n\u003c/span\u003e\u003cdiv class\u003d\"blogger-post-footer\"\u003eDịch thuật Việt\nSố 111B, Tôn Thất Tùng, Đống Đa, Hà Nội\nĐiện thoại: 844.35745917 - 0915502269 - 0945259798\nEmail: dichthuatviet@gmail.com - dichthuatviet@yahoo.com\u003cimg width\u003d'1' height\u003d'1' src\u003d'https://blogger.googleusercontent.com/tracker/31388682-3414715711457176581?l\u003dwww.dichthuatonline.net' alt\u003d'' /\u003e\u003c/div\u003e"},"link":[{"rel":"replies","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2009/12/vi-thu-linh-thoi-bung-thuong-hieu.html#comment-form","title":"0 Comments"},{"rel":"edit","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/3414715711457176581"},{"rel":"self","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/3414715711457176581"},{"rel":"alternate","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2009/12/vi-thu-linh-thoi-bung-thuong-hieu.html","title":"Vị thủ lĩnh thổi bùng thương hiệu McDonald"}],"author":[{"name":{"$t":"Dịch thuật Việt"},"uri":{"$t":"http://www.blogger.com/profile/03008168286036769181"},"email":{"$t":"dichthuatviet@gmail.com"},"gd$extendedProperty":{"xmlns$gd":"http://schemas.google.com/g/2005","name":"OpenSocialUserId","value":"00536261155721121678"}}],"media$thumbnail":{"xmlns$media":"http://search.yahoo.com/mrss/","url":"http://4.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SyuqnHLS0cI/AAAAAAAABTc/EULliA-VDd4/s72-c/McDonald.jpg","height":"72","width":"72"},"thr$total":{"$t":"0"}},{"id":{"$t":"tag:blogger.com,1999:blog-31388682.post-8327209198282986392"},"published":{"$t":"2009-12-14T07:11:00.006+07:00"},"updated":{"$t":"2010-07-02T00:00:20.535+07:00"},"category":[{"scheme":"http://www.blogger.com/atom/ns#","term":"Tin tức"}],"title":{"type":"text","$t":"Del Vecchio, tỷ phú được mệnh danh “Vua kính Italia”"},"content":{"type":"html","$t":"\u003ca onblur\u003d\"try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}\" href\u003d\"http://2.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SyWC3ZfBU-I/AAAAAAAABR0/YwPvatY7kaA/s1600-h/Del_260.jpg\"\u003e\u003cimg style\u003d\"float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 125px;\" src\u003d\"http://2.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SyWC3ZfBU-I/AAAAAAAABR0/YwPvatY7kaA/s200/Del_260.jpg\" border\u003d\"0\" alt\u003d\"\"id\u003d\"BLOGGER_PHOTO_ID_5414878015228302306\" /\u003e\u003c/a\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eNgành thời trang Italia không thể thiếu những chiếc kính, và thị trường kính cao cấp của vương quốc thời trang này không thể thiếu mắt kính Luxottica.\u003c/strong\u003e \u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e\n\u003cspan id\u003d\"fullpost\"\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003eNgười thợ đầu tiên làm nên những chiếc kính này là Leonardo Del Vecchio. Cuộc đời ông ngỡ như một câu chuyện cổ tích về giấc mơ của một cậu bé cô nhi viện, giấc mơ thoát nghèo và hiện thực lại là sự giàu có hạng tỷ phú cùng thương hiệu “Vua kính Italia”.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eĐứng thứ 71 trong danh sách những người giàu nhất thế giới do tạp chí Forbes của Mỹ bình chọn, Del Vecchio đã xây dựng đế chế kính mắt Luxottica của mình từ những mảnh ghép không trọn vẹn của cuộc đời mình.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eBắt đầu từ năm 1961 với một nhà máy chỉ có một phòng và 12 công nhân. Ngày nay, thương hiệu Luxottica của Del Vecchip đã có đến 35.000 nhân viên trên khắp thế giới và sản xuất gần 100.000 đôi mắt kính một ngày.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTừ con số không và những tháng năm nhọc nhằn\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eNhững thành công của ông chủ 73 tuổi này là kết quả của một quá trình vật lộn với cuộc sống từ khi còn trong bụng mẹ. Sinh ra trong một gia đình bần cùng ở thành phố Milan (Italia), Del Vecchio đã mất đi người cha ngay từ khi ông mới được 4 tháng tuổi trong bụng mẹ.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eCó gia đình mà cũng như không, Del Vecchio đã phải sống trong cô nhi viện đến 7 năm từ khi lọt lòng mẹ. Quãng thời gian trong cô nhi viện Martinitti ở thành phố Milan đã dạy cho cậu bé Del Vecchio tính tự lập cùng khả năng tìm tòi, sáng tạo để tự làm những thứ mình thích. Khéo tay, viết chữ đẹp, chăm chỉ làm việc và biết nghe lời, Del Vecchio được các sơ rất quý mến.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eDel Vecchio bắt đầu làm việc năm 14 tuổi và không bao giờ ngừng làm việc. Đến nay, ông vẫn làm việc 14 tiếng một ngày cho dù đang ở trụ sở của Luxottica tại Agordo hay ở bất cứ một văn phòng chi nhánh nào của công ty mình.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eRời cô nhi viện trở về nhà, hoàn cảnh gia đình vẫn khó khăn như trước, Leonardo làm đủ mọi việc để phụ mẹ. Leonardo được nhận vào làm tại một xưởng sản xuất phụ tùng ô tô và gọng kính.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eCông việc tại xưởng khá nặng nhọc đối với một cậu bé 14 tuổi, nhưng phải đương đầu với cuộc sống, phải kiếm tiền là động lực giúp cậu chiến thắng những vết trầy xước trên tay do những lần sơ ý bị dao mài kính cắt phải, và đôi chân tê cứng vì phải đứng làm việc đến hơn 14 tiếng mỗi ngày.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eCũng từ xưởng này, cậu bé Leonardo được phát hiện là có đôi tay vàng và một đầu óc nhanh nhạy, tinh tế. Chủ xưởng nhận ra điều đó và quyết định cho cậu chỉ làm ở xưởng sản xuất khung kính đồng thời cử cậu đi học vẽ và khắc tại trung tâm đào tạo nghề của thành phố. Chẳng bao lâu sau, khi mới 17 tuổi, Leonardo đã trở thành xưởng trưởng quản lý hơn 20 thợ.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eLập gia đình khi mới 21 tuổi, Leonardo tiếp tục cuộc sống vất vả tưởng như không nhìn thấy mặt trời của mình. Cậu thanh niên Leonardo phải làm việc đến 20 tiếng một ngày để kiếm đủ tiền nuôi vợ và hai con thơ. Ban ngày đi làm lĩnh lương, ban đêm ông làm thêm bất cứ việc gì để có thêm thu nhập cho gia đình.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eÝ nghĩ tiếp tục thôi thúc trong đầu Leonardo là phải vượt ra khỏi khung kính của xưởng thợ, phải làm được chiếc kính của riêng mình. Leonardo quyết định chuyển gia đình đến thành phố Agordo, quê hương của nghề làm kính với 90% thị phần.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eTuy nhiên, gọng kính màu vàng ở đây chế tạo bằng chất xenlulo vừa đơn điệu, vừa không bền lại rất nguy hiểm vì đây là chất liệu dễ cháy. Nhiều người đã thử nghĩ đến việc dùng kim loại để làm gọng kính, nhưng lại không bán được vì mẫu mã vẫn còn quá thô kệch.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eCũng trong thời gian đó, rất nhiều nghệ sĩ rock\u0026roll từ Mỹ đến Italia biểu diễn. Họ mặc quần jeans, những chiếc áo chim cò. Và cả khi biển vào mùa hè, hàng ngàn người ra biển tắm, cưỡi mô tô nước và đeo kính râm. Một ý tưởng lóe lên trong suy nghĩ của Leonardo, kính không đơn thuần chỉ để bảo vệ mắt mà còn là mode, là thể hiện gu thời trang của từng người.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eVới số vốn nho nhỏ sau những năm lao động cực nhọc, Leonardo bắt đầu mở xưởng sản xuất kính tại nhà. Lần đầu tiên lao vào công việc mới mẻ này, cả gia đình cùng nhau phụ giúp ông.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eLeonardo kể: “Trong những năm 60-70, khi làm những đôi mắt kính, tôi đã khắc bằng tay những hoa văn bằng nhôm mà người ta quen thấy trên những gọng kính thời bấy giờ!”. Vợ ông tô màu từng gọng kính một, con ông dán những băng dính lên các phần gọng mà khách hàng muốn giữ lại màu sắc tự nhiên. Cứ như thế Luxottica cho ra đời những sản phẩm của chính mình.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eTừ xưởng sản xuất gia đình, ông thuê thêm 14 thợ và kêu gọi hỗ trợ tài chính từ những tổ chức xúc tiến kinh tế trong nước. Và thương hiệu Luxottica cùng dây chuyền sản xuất kính công nghiệp được manh nha từ đó. Bước đầu tiên chinh phục thị trường, Leo cho sản xuất hàng loạt kính râm gọng to, che khuất nửa gương mặt. Ngay cả khi chiều buông, tại các bãi biển người ta cũng đeo kính để tham gia vũ hội. Kính dường như đã là “một phần không thể thiếu của cuộc sống”.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eTrước đây, phần lớn các cơ sở đều sản xuất theo công đoạn: một xưởng chuyên sản xuất gọng kính, một xưởng chuyên sản xuất càng kính, xưởng thứ ba là mắt kính và cuối cùng là xưởng lắp kính. Có nhà sản xuất chuyên về gọng kính nhựa, người khác lại gọng kính sắt. Như vậy để chiếc kính ra đến thị trường là rất khó khăn và rất chậm, chứ chưa nói đến bộ sưu tập các kiểu kính.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eLeonardo nhận ra điểm yếu này và quyết định thành lập nhà máy riêng của mình. Đó không phải là kính nữa mà là nghệ thuật, phù hợp với từng bộ váy áo, complet, thậm chí đến cả giày dép, túi xách... Sau khi chuẩn bị cả một thời gian dài, vào năm 1961 tại thành phố Agordo, Leonardo Del Vecchio khai trương hãng Luxottica. Nói cách khác, nhà doanh nhân trẻ đã sẵn sàng cho việc chinh phục các đỉnh cao trong sản xuất kính.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eĐến thương hiệu “Số một trong công nghiệp mắt kính”\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eĐược mệnh danh là người Italia số 1 trong công nghiệp mắt kính, Leonardo Del Vecchio giờ đây phải đóng thuế nhiều hơn cả các trùm tư bản ở Italia là Benlusconi và Agnelli.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eNăm 1971, lần đầu tiên Leonardo del Vecchio tham dự Hội chợ Milan. Lúc này mắt kính của ông đã có chỗ đứng trên thị trường. Leonardo mua lại tất cả các cổ phần của những người hợp tác với mình và bắt đầu liên doanh với một nhà máy ở Mantone. Đây là bước nhảy vọt của Luxottica. “Sản phẩm của chúng tôi hoàn toàn mới về kiểu dáng, giá cả rất hấp dẫn và chỉ do một nhà sản xuất làm ra” - Leonardo nhớ lại. Và từ đó xuất hiện “hệ thống liên kết dọc - một hãng chế tạo và sản xuất nhiều loại kính” rất phổ biến trong sản xuất kính ngày nay.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eĐến những năm 80, mắt kính Luxottica đã chiếm lĩnh hầu hết thị trường trong nước. Năm 1981, Leonardo mua lại xí nghiệp Ster Oflex và thiết lập mối quan hệ buôn bán đầu tiên ở Muniel thuộc Cộng hòa liên bang Đức.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eNăm 1982, ông mua tiếp 50% cổ phần của tập đoàn kính Avantgande Ones ở New York (Mỹ). Một năm sau, Luxottica mở chi nhánh tại Espana 5A ở Barcelona (Tây Ban Nha) và dần lấn bước sang các thị trường rộng lớn khác như Anh, Pháp, Canada, Thụy Điển.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eĐến thập kỷ 1990, Leonardo tiếp tục đầu tư vào các thị trường Nhật, Bồ Đào Nha, Bỉ, Hy Lạp và bước chân đến thị trường chứng khoán phố Wall của nước Mỹ. Luxottica là công ty duy nhất trên thế giới có mặt ở thị trường chứng khoán nước ngoài, mà niêm yết tại thị trường chứng khoán của nước mình. Cũng trong năm 1991, ông đứng đầu trong danh sách những doanh nhân thành đạt nhất Italia do Nhật báo II Messagero bình chọn.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eLuxottica đã kỷ niệm sinh nhật lần thứ 55 của mình vào năm 1991 bằng sự kiện trở thành thương hiệu kính số 1 thế giới xét về doanh số bán hàng, các kênh phân phối và kiểu dáng được ưa chuộng nhất.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eLeonardo hầu như không có thời gian rảnh, ông rất ít khi đến các bữa tiệc, không muốn vui chơi và hoàn toàn trốn tránh chính trị. Nếu không có mặt ở New York, Stockholm, Tokyo hay các văn phòng làm việc, chắc chắn Leonardo đang miệt mài làm việc trong xưởng sản xuất ở Agordo. Đó là một tòa nhà lớn đầy kính nằm ở giữa, dưới tầng trệt những công nhân mặc áo xanh da trời đang sản xuất kính, trên tầng 2, Leonardo vừa vẽ kiểu, vừa sản xuất, vừa bán sản phẩm của mình.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eKhi được hỏi về bí quyết thành công, vua mắt kính nói: “Tôi không có điều gì bí mật. Tôi làm việc, luôn tái đầu tư và định hướng trong công nghiệp hóa. Để thắng cuộc tôi luôn soạn chương trình cẩn thận cho các mục tiêu của mình\".\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eĐến năm 1995, hãng sản xuất 70 ngàn chiếc kính/ngày và 15 triệu chiếc/năm. Chính Leonardo là người mẫu mực cho các công nhân của mình, ông làm việc 14 tiếng một ngày, hầu như không nghỉ, ngoại trừ một tháng hè nghỉ ngơi ở nước Pháp.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eBước sang năm 1999, Luxottica nâng mức sản xuất lên 81 ngàn chiếc kính/ngày và phân định rõ ràng các dòng kính. Trước hết là các thương hiệu của hãng như Luxottica, SferoFlex, Vogue, Persol, T3. Sau đó là thương hiệu nhượng quyền gồm Armani, Saint Laurent, Genny, Brooks Brothers, Anne Klein, Ferragamo.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eCũng từ thập niên 1990, Leonardo đã bắt đầu nhìn nhận Mỹ như thị trường lớn nhất cần thâm nhập. Năm 1995, Luxottica mở “cuộc tấn công” vào đây bằng cách mua lại US Shoe Corporation, đơn vị nắm giữ gần 900 cửa hàng bán kính thuộc LensCrafters trên khắp nước Mỹ. LensCrafters cũng là nơi đầu tiên trên thế giới nhận đặt kính và giao hàng trong đúng 1 giờ đồng hồ.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eThương hiệu lớn nhất của Luxottica là Ray-Ban. Đây là thương hiệu mà Tổng thống Pháp - Nicolas Sarkozy hay ca sĩ lừng danh Ringo Starr yêu thích. Vào năm 1999, ông mua thương hiệu Ray-Ban từ Bausch \u0026 Lomb – một hãng sản xuất kính đang gặp khủng hoảng. Sau đó Leonardo cải tiến, đưa thêm nhiều chi tiết, thay đổi kiểu dáng kính Ray-Ban, biến nó thành sản phẩm thuộc hàng cao cấp, sang trọng.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eVới chiến lược bành trướng rất bài bản, doanh thu trong năm 2001 của Luxottica tăng 24%, đạt 290 triệu USD với doanh số bán hàng lên đến 2,8 tỷ USD, nhờ đó, CP của Luxottica trên thị trường chứng khoán New York tăng giá 18,7% vượt xa bước tiến 10,2% của cả thị trường.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eTính đến nay, Leonardo nắm giữ 13 thương hiệu luxury nhượng quyền và 7 thương hiệu của riêng mình. Chỉ có Tập đoàn Safilo của Italia vượt Luxottica về mặt này. Nhưng về lợi nhuận ròng thì Luxottica là vô địch.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eRiêng năm 2007, doanh số kính của Leonardo bán ra đạt 5 tỉ USD, trong đó 2/3 thu được từ bán lẻ với 5.627 cửa hàng bán kính khắp thế giới và 52.000 quầy bán kính trong các siêu thị.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eNăm 2008, Luxottica mua lại hãng Oakley tại Mỹ để đầu tư công nghệ cao của hãng này vào sản xuất kính. Theo kế hoạch, năm 2009 doanh số bán hàng của Luxottica sẽ tăng 27% so với năm 2007.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNguồn: \u003ca href\u003d\"http://vneconomy.vn/20091213025751463P0C5/del-vecchio-ty-phu-duoc-menh-danh-vua-kinh-italia.htm\" target\u003d\"_blank\"\u003eVnEconomy\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e\n\u003c/span\u003e\u003cdiv class\u003d\"blogger-post-footer\"\u003eDịch thuật Việt\nSố 111B, Tôn Thất Tùng, Đống Đa, Hà Nội\nĐiện thoại: 844.35745917 - 0915502269 - 0945259798\nEmail: dichthuatviet@gmail.com - dichthuatviet@yahoo.com\u003cimg width\u003d'1' height\u003d'1' src\u003d'https://blogger.googleusercontent.com/tracker/31388682-8327209198282986392?l\u003dwww.dichthuatonline.net' alt\u003d'' /\u003e\u003c/div\u003e"},"link":[{"rel":"replies","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2009/12/del-vecchio-ty-phu-uoc-menh-danh-vua.html#comment-form","title":"0 Comments"},{"rel":"edit","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/8327209198282986392"},{"rel":"self","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/8327209198282986392"},{"rel":"alternate","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2009/12/del-vecchio-ty-phu-uoc-menh-danh-vua.html","title":"Del Vecchio, tỷ phú được mệnh danh “Vua kính Italia”"}],"author":[{"name":{"$t":"Dịch thuật Việt"},"uri":{"$t":"http://www.blogger.com/profile/03008168286036769181"},"email":{"$t":"dichthuatviet@gmail.com"},"gd$extendedProperty":{"xmlns$gd":"http://schemas.google.com/g/2005","name":"OpenSocialUserId","value":"00536261155721121678"}}],"media$thumbnail":{"xmlns$media":"http://search.yahoo.com/mrss/","url":"http://2.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SyWC3ZfBU-I/AAAAAAAABR0/YwPvatY7kaA/s72-c/Del_260.jpg","height":"72","width":"72"},"thr$total":{"$t":"0"}},{"id":{"$t":"tag:blogger.com,1999:blog-31388682.post-2949143762504982525"},"published":{"$t":"2009-12-11T07:26:00.004+07:00"},"updated":{"$t":"2010-07-02T00:00:37.523+07:00"},"category":[{"scheme":"http://www.blogger.com/atom/ns#","term":"Tin tức"}],"title":{"type":"text","$t":"Lời khuyên của chủ tịch hãng Starbucks"},"content":{"type":"html","$t":"\u003ca onblur\u003d\"try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}\" href\u003d\"http://2.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SyGRzmaY2RI/AAAAAAAABRM/U7hKHNiaZzQ/s1600-h/Starbucks.jpg\"\u003e\u003cimg style\u003d\"float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 125px;\" src\u003d\"http://2.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SyGRzmaY2RI/AAAAAAAABRM/U7hKHNiaZzQ/s200/Starbucks.jpg\" border\u003d\"0\" alt\u003d\"\"id\u003d\"BLOGGER_PHOTO_ID_5413768542746630418\" /\u003e\u003c/a\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eHoward Schultz là một nhà kinh doanh tài ba của Mỹ, hiện là chủ tịch hãng Starbucks. Với nhiều năng kinh nghiệm trong kĩnh vực kinh doanh cũng như quản lý, ông cho biết tầm quan trọng của kĩ năng giao tiếp và khả năng thuyết phục nơi công sở cũng như trên thương trường. Dưới đây là 3 lời khuyên của ông:\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e\n\u003cspan id\u003d\"fullpost\"\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e1. Sôi nổi\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eLàm việc gì hay nói chuyện với bất cứ ai bạn cũng nên thể hiện sự sôi nổi và nhiệt tình. Hơn thế bạn nên truyền sự sôi nổi đó cho nhân viên, sếp, đồng nghiệp, khách hàng. Khi bạn sôi nổi, trông bạn tràn đầy năng lượng, tươi tắn và thú vị- những tính cách mà ai cũng thích khi nói chuyện cùng. Và khi mọi người thích bạn, họ sẽ làm ăn với bạn. Điều đó chẳng phải là điều mà tất cả nhà kinh doanh đều muốn.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e2. Truyền cảm hứng\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBạn nên truyền cảm hứng cho đồng nghiệp, khách hàng và đối tác bằng cách vẽ lên một thế giới tốt đẹp hơn nhờ những sản phẩm, dịch vụ của công ty.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e3. Chinh phục\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐể lãnh đạo mọi người bạn phải có khả năng chinh phục họ, trước hết là bằng khả năng của bạn về chuyên môn và hơn nữa là bằng cách kể chuyện. \"Đối với tôi đây có thể nói là sức mạnh của một nhà lãnh đạo. Như các bạn cũng biết, mọi người thường thấy họ qua những câu chuyện của người khác. Vì vậy, bạn kể chuyện ra sao khiến họ thấy mình trong đó, chắc chắn họ sẽ theo bạn.\"\u003c/p\u003e\n\u003ci\u003eNguồn:\u003c/i\u003e\u0026nbsp;\n    \u003cb\u003eDoanh nhân 360\u003c/b\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e\n\u003c/span\u003e\u003cdiv class\u003d\"blogger-post-footer\"\u003eDịch thuật Việt\nSố 111B, Tôn Thất Tùng, Đống Đa, Hà Nội\nĐiện thoại: 844.35745917 - 0915502269 - 0945259798\nEmail: dichthuatviet@gmail.com - dichthuatviet@yahoo.com\u003cimg width\u003d'1' height\u003d'1' src\u003d'https://blogger.googleusercontent.com/tracker/31388682-2949143762504982525?l\u003dwww.dichthuatonline.net' alt\u003d'' /\u003e\u003c/div\u003e"},"link":[{"rel":"replies","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2009/12/loi-khuyen-cua-chu-tich-hang-starbucks.html#comment-form","title":"0 Comments"},{"rel":"edit","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/2949143762504982525"},{"rel":"self","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/2949143762504982525"},{"rel":"alternate","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2009/12/loi-khuyen-cua-chu-tich-hang-starbucks.html","title":"Lời khuyên của chủ tịch hãng Starbucks"}],"author":[{"name":{"$t":"Dịch thuật Việt"},"uri":{"$t":"http://www.blogger.com/profile/03008168286036769181"},"email":{"$t":"dichthuatviet@gmail.com"},"gd$extendedProperty":{"xmlns$gd":"http://schemas.google.com/g/2005","name":"OpenSocialUserId","value":"00536261155721121678"}}],"media$thumbnail":{"xmlns$media":"http://search.yahoo.com/mrss/","url":"http://2.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SyGRzmaY2RI/AAAAAAAABRM/U7hKHNiaZzQ/s72-c/Starbucks.jpg","height":"72","width":"72"},"thr$total":{"$t":"0"}},{"id":{"$t":"tag:blogger.com,1999:blog-31388682.post-2940660312689090344"},"published":{"$t":"2009-11-29T21:12:00.011+07:00"},"updated":{"$t":"2010-07-02T00:01:01.486+07:00"},"category":[{"scheme":"http://www.blogger.com/atom/ns#","term":"Tin tức"}],"title":{"type":"text","$t":"\"Thập kỷ của Steve Jobs\""},"content":{"type":"html","$t":"\u003ca onblur\u003d\"try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}\" href\u003d\"http://3.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SxKCIlXc4JI/AAAAAAAABKs/RYlcwBpcPt0/s1600/SteveJobs.jpg\"\u003e\u003cimg style\u003d\"float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 130px;\" src\u003d\"http://3.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SxKCIlXc4JI/AAAAAAAABKs/RYlcwBpcPt0/s200/SteveJobs.jpg\" border\u003d\"0\" alt\u003d\"\"id\u003d\"BLOGGER_PHOTO_ID_5409529186406424722\" /\u003e\u003c/a\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTỷ phú Steve Jobs không còn trẻ, nhưng có quá nhiều người trẻ \"say mê\" ông cũng như những sản phẩm mà \"quả táo cắn dở\" của ông tung ra trên thế giới. Chẳng ngoa khi người ta đã xưng tụng về một \"thời đại\" của doanh nhân hàng đầu này.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e\n\u003cspan id\u003d\"fullpost\"\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003e\u003cb\u003eCEO của Thập kỷ\u003c/b\u003e\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eNhững thành tích xuất sắc luôn gắn liền với Steve Jobs kể từ khi ông còn là một chàng trai trẻ. Giờ đây ông đã 54 tuổi, chỉ danh mục những thành tích ông đạt được cũng đủ để giải thích tại sao ông vừa được tạp chí Fortune bình chọn là CEO của Thập kỷ (mặc dù ông vẫn tiếp tục tiến bước trên con đường của mình).\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e\u003e\u003e Xem thêm: \u003ca href\u003d\"http://www.dichthuatonline.net/2009/10/nhung-vu-au-tu-noi-tieng-nhat-cua.html\" target\u003d\"_target\"\u003eNhững vụ đầu tư nổi tiếng nhất của Buffett\u003c/a\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrong vòng 10 năm qua, ông đã tái thiết lập trật tự căn bản của ba thị trường: âm nhạc, điện ảnh, điện thoại di động, và tầm ảnh hưởng tới lĩnh vực gốc của ông- ngành máy tính, vẫn tiếp tục lớn mạnh.\u003c/p\u003e\n\u003ca onblur\u003d\"try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}\" href\u003d\"http://1.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SxKGkiqu5hI/AAAAAAAABLw/N6DTIM3W03g/s1600/01.jpg\"\u003e\u003cimg style\u003d\"display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 500px; height: 270px;\" src\u003d\"http://1.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SxKGkiqu5hI/AAAAAAAABLw/N6DTIM3W03g/s400/01.jpg\" border\u003d\"0\" alt\u003d\"\"id\u003d\"BLOGGER_PHOTO_ID_5409534064764839442\" /\u003e\u003c/a\u003e\n      \u003ctd style\u003d\"text-align: center;\"\u003e\u003cspan style\u003d\"color: rgb(128, 0, 0);\"\u003eỞ tuổi 21, năm 1971, Steve Jobs đồng sáng lập ra Apple với Steve Wozniak tại gara ô tô của gia đình ở Los Altos, California. Cha Jobs đã di rời thiết bị trùng tu xe hơi của ông và mua về nhà một chiếc bàn làm việc bằng gỗ của thợ mộc để làm cơ sở sản xuất đầu tiên cho Apple. Jobs quay trở lại chiếc gara trống năm 1996 để chụp ảnh cho Fortune\u003c/span\u003e\u003c/td\u003e\n\n    \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003cp\u003eVới Steve Jobs, có thể người tiêu dùng không bao giờ để mắt tới bản báo cáo thường niên hoặc thậm chí là tờ tạp chí kinh doanh nhưng lại có thể nói rất nhiều về thị hiếu thiết kết của ông, các cửa hàng bán lẻ tao nhã của Apple và cách thức quảng cáo \"hút hồn\" của \"Quả táo\".\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eCũng chính vì thế mà ông nổi tiếng như một \"ông bầu\", một tài năng bán hàng bẩm sinh, một nhà ảo thuật, một người cầu toàn chuyên quyền. Tất nhiên những mô tả đó hoàn toàn chính xác và những mô tả này đóng góp vào câu chuyện huyền thoại của ông.\u003c/p\u003e\n\n\u003ctable style\u003d\"height: 484px;\" align\u003d\"right\" border\u003d\"0\" width\u003d\"307\"\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n    \u003ctr\u003e\n\n      \u003ctd\u003e\u003cimg class\u003d\"leftAlone\" src\u003d\"http://lh5.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKDwDYqx1I/AAAAAAAABLA/cjH2VYN-xMk/02.jpg\" width\u003d\"300\"\u003e\u003c/td\u003e\n    \u003c/tr\u003e\n\n    \u003ctr\u003e\n      \u003ctd style\u003d\"text-align: center;\"\u003e\u003cspan style\u003d\"color: rgb(128, 0, 0);\"\u003eJobs cùng Steve Wozniak năm 1979, bức hình chụp cho tạp chí Life với chiếc Apple II, sản phẩm đột phá đầu tiên\u003c/span\u003e \u003cspan style\u003d\"color: rgb(128, 0, 0);\"\u003ecủa Apple\u003c/span\u003e\u003c/td\u003e\n    \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003eTất cả công việc ông làm với người viết bài quảng cáo, các nhà thiết kế và các nhà soạn nhạc đều không mắc sai lầm bởi Jobs luôn toàn tâm toàn ý với công việc kinh doanh. Ông có thể không quan tâm tới việc nghiên cứu khách hàng, nhưng ông sẵn sàng làm việc một cách \"điên rồ\" để tạo ra sản phẩm mà khách hàng sẽ mua.\n\n\n\u003cp\u003eÔng là một người nhìn xa trông rộng, nhưng ông cũng biết cách đặt nền móng đề biến ước mơ thành hiện thực, giám sát chặt chẽ hoạt động của Apple và các nguyên tắc hoạt động của thị trường.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eLarry Ellison - CEO của Orcacle - một người bạn của ông, cho rằng: Ông không lấy đồng tiền làm động cơ hoạt động kinh doanh. Thay vào đó, động cơ giúp ông xây dựng lên Apple - mối tình đầu của ông - chính là nhuệ khí có tính bản năng.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eCác kết quả tài chính chẳng có gì đáng kinh ngạc cả - đối với cả Apple và đối với Jobs. Năm 2000 trị giá của Apple đạt khoảng 5 tỉ đô la, chỉ ngay trước khi Jobs tung ra chiến lược \"phong cách sống kỹ thuật số\". Ngày nay, với trị giá khoảng 170 triệu đô la, Apple được định giá lớn hơn Google một chút.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e\"Thập kỷ\" của Steve thực sự đã bắt đầu từ năm 1997, khi ông quay trở lại Apple sau khi bị trục xuất khỏi công ty 12 năm trước đó. Đó là một năm của mức đầu tư khiêm tốn từ Microsoft, năm giảm bớt dòng sản phẩm của Apple xuống mức tối thiểu chỉ còn bốn dòng sản phẩm.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e\u003cb\u003eJobs đã biến đổi Apple như thế nào?\u003c/b\u003e\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eViệc đầu tiên là Jobs đã hoàn thành quá trình tuyển dụng một đội ngũ quản lý mới, gồm một số nhà quản lý từ các công ty trước của ông. Những nhà quản lý hàng đầu này hình thành nên hạt nhân bộ tham mưu của Jobs trong gần 10 năm.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eNgay sau khi trở lại, sản phẩm đầu tiên ông tung ra là Macintosh, dòng máy tính iMac thuộc dạng \"tất cả - trong - một\" đã mang đến đột phá cho Apple, giúp doanh thu của hãng ổn định trở lại.\u003c/p\u003e\n\n\u003ctable style\u003d\"height: 392px;\" align\u003d\"center\" border\u003d\"0\" width\u003d\"618\"\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n    \u003ctr\u003e\n      \u003ctd\u003e\u003ccenter\u003e\u003cimg class\u003d\"center\" src\u003d\"http://lh4.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKDwVOAPyI/AAAAAAAABLE/n_3co-1oeg8/03.jpg\" width\u003d\"500\"\u003e\u003c/center\u003e\u003c/td\u003e\n    \u003c/tr\u003e\n\n    \u003ctr\u003e\n      \u003ctd style\u003d\"text-align: center;\"\u003e\u003cspan style\u003d\"color: rgb(128, 0, 0);\"\u003eFirst Macjobs\u0026nbsp; và đội của ông – cùng ngồi lại quanh bàn thảo luận của Apple tại trụ sở chính của công ty ở Cupertino – làm việc về chiếc máy tính Macintosh qua bữa trưa hồi năm 1982. Sản phẩm có tính bước ngoặt này đã được tung ra thị trường hai\u003c/span\u003e \u003cspan style\u003d\"color: rgb(128, 0, 0);\"\u003enăm sau đó\u003c/span\u003e\u003c/td\u003e\n    \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003eThành công của dòng máy tính đắt tiền iMac, cùng với việc cắt giảm chi phí quyết liệt, đã giúp Jobs xây dựng được một bước đệm tiền mặt vững chắc. Qua việc hồi phục bảng cân đối kế toán của Apple, ông đã chuẩn bị để công ty sẵn sàng đón nhận những khoản đầu tư lớn, một động thái kinh doanh khôn ngoan hiếm có. Jobs đã tạo dựng nền tảng vững chắc cho bước nhảy của Apple khi mọi thứ dường như đang trong giai đoạn đen tối nhất.\n\n\u003cp\u003eNăm 2000, Apple đã không đạt được các mục tiêu tài chính của hãng trong bản thông báo doanh thu tháng 9, khiến cho giá cổ phiếu của hãng sụt giảm nghiêm trọng trong những tháng tiếp theo, chỉ còn tương đương với 7 đô la theo giá hiện thời.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eTuy vậy, vào thời điểm đó, Jobs đã lên kế hoạch sắp xếp những nhân tố căn bản để trẻ hóa Apple. Trong suốt giai đoạn năm 2001, khi thị trường toàn cầu tụt dốc và thế giới rơi vào tình trạng suy thoái, Apple đã tung ra thị trường phần mềm âm nhạc iTunes (trong tháng 1), hệ điều hành Mac OS X (tháng 3), những cửa hàng bán lẻ Apple đầu tiên (tháng 5), và chiếc iPod đầu tiên (tháng 11) và mô hình 5GB mà Apple quảng cáo là có sức chứa tới 1,000 bài hát.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eThị trường đã không kịp thời nắm bắt tầm quan trọng của những sự kiện trên. iTunes chỉ là phần mềm chơi nhạc nhúng vào Macs và thiếu cửa hàng trực tuyến bán nhạc. Hệ điều hành mới, mặc dù rất ấn tượng, chỉ đóng vai trò là sản phẩm ngách.\u003c/p\u003e\n\n\u003ctable align\u003d\"center\" border\u003d\"0\"\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n    \u003ctr\u003e\n      \u003ctd\u003e\u003ccenter\u003e\u003cimg class\u003d\"center\" src\u003d\"http://lh4.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKDwtiPb4I/AAAAAAAABLI/CUsrKH2wSpc/04.jpg\" width\u003d\"500\"\u003e\u003c/center\u003e\u003c/td\u003e\n    \u003c/tr\u003e\n\n    \u003ctr\u003e\n      \u003ctd style\u003d\"text-align: center;\"\u003e\u003cspan style\u003d\"color: rgb(128, 0, 0);\"\u003eNổi tiếng vì không mua đồ đạc trong nhà. Jobs chụp ảnh tại nhà của ông ở Los Gatos, California\u003cbr\u003e\n      cho tạp\u003c/span\u003e \u003cspan style\u003d\"color: rgb(128, 0, 0);\"\u003echí Time năm 1982\u003c/span\u003e\u003c/td\u003e\n\n    \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003eDo giá cổ phiếu của công ty sụt giảm nghiêm trọng, các tin đồn về việc Apple bị mua lại đã xuất hiện ở khắp nơi. Điều chưa bao giờ được thông báo một cách chính thức đó là việc Jobs đã nhờ sự trợ giúp của tập đoàn mua lại mới thành lập là Silver Lake Partners. Thương vụ mua lại của Apple có lẽ sẽ là thương vụ của thập kỷ, nhưng cuối cùng Jobs đã dập tắt những tin đồn này.\n\n\u003cp\u003eĐó thực sự là đề xuất nghiêm túc lần thứ hai về việc mua Apple. Trong năm 1997, một người bạn của Jobs là Ellison, sau này là một thành viên của Hội đồng quản trị Apple, đã lên kế hoạch tài chính mua lại công ty với giả định rằng Jobs sẽ tiếp tục điều hành công ty.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eTrong một cuộc phỏng vấn gần đây, Ellison cho rằng Jobs đã không thích ý tưởng trở thành \"người nói sau\" nếu có vẻ như ông trở lại chỉ đơn giản để kiếm tiền.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eEllison cho biết: \u003ci\u003e\"Ông ấy đã giải thích cho tôi rằng với nền tảng đạo đức vững chắc, ông nghĩ rằng ông có thể đưa ra những quyết định dễ dàng hơn và trang nhã hơn\".\u003c/i\u003e Với những ai quan tâm tới công ty sau sự trở lại của Jobs thì vị CEO chính là người đã chỉ thị đường đi nước bước của Apple.\u003c/p\u003e\n\n\u003ctable align\u003d\"center\" border\u003d\"0\"\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n    \u003ctr\u003e\n      \u003ctd\u003e\u003ccenter\u003e\u003cimg class\u003d\"center\" src\u003d\"http://lh3.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKDw2q9MdI/AAAAAAAABLM/7I3jezZQ6MM/05.jpg\" width\u003d\"500\"\u003e\u003c/center\u003e\u003c/td\u003e\n    \u003c/tr\u003e\n\n    \u003ctr\u003e\n      \u003ctd style\u003d\"text-align: center;\"\u003e\u003cspan style\u003d\"color: rgb(128, 0, 0);\"\u003eJobs chụp ảnh với chiếc Macintosh, sản phẩm được giới thiệu hồi tháng Một năm 1984 trong\u003cbr\u003e\n      buổi họp thườ\u003c/span\u003e\u003cspan style\u003d\"color: rgb(128, 0, 0);\"\u003eng niên của Apple\u003c/span\u003e\u003c/td\u003e\n\n    \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003eĐầu năm 2002, trong một cuộc phỏng vấn với Time, Jobs cho biết: \u003ci\u003e\"Tôi thà cạnh tranh với Sony còn hơn cạnh tranh với Microsoft trong danh mục sản phẩm khác. Chúng tôi chỉ là công ty sử hữu phần mềm, phần cứng,và hệ điều hành. Chúng tôi có thể hoàn toàn chịu trách nhiệm về trải nghiệm của người sử dụng. Chúng tôi có thể làm những thứ mà người khác không thể làm được\".\u003c/i\u003e\n\n\u003cp\u003eJobs tin rằng người sử dụng sẽ quay trở lại với Apple, nhưng chỉ khi ông có thể nói trực tiếp với họ - và không chỉ là với những người sử dụng Macintosh trung thành, một câu lạc bộ bao gồm phần lớn là những nghệ sĩ và sinh viên.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eChiến lược xây dựng các cửa hàng bản lẻ thuộc quyền sở hữu của công ty, là một phần không thể thiếu của Apple ngày nay, đã bị chế nhạo tại thời điểm đó khi công ty đang lâm vào tình trạng khan hiếm nguồn tiền mặt.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eBill Campbell - cựu quản lý của Apple, người sau này trở thành chủ tịch hội đồng quản trị của Intuit và là một thành viên của hội đồng quản trị Apple - cho rằng: \"\u003ci\u003eÔng đã thực hiện chiến lược này cùng một hội đồng quản trị đầy mối quan ngại. Ông biết rằng đó chính là thứ khách hàng mong muốn\".\u003c/i\u003e\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eĐiều đáng chú ý nhất khi nhìn lại đó là số lượng sản phẩm bán ở các cửa hàng Apple gốc ít như thế nào. Jobs biết làm cách lấp đầy cửa hàng bằng rất nhiều các dòng sản phẩm khác.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eJobs cho rằng ông cần phải biết mọi thứ về Apple. Ông tham gia vào từng chi tiết mà nhiều khi bạn không nghĩ rằng một CEO cần phải biết chi tiết đến vậy. Phương châm hoạt động của Jobs là \"nghĩ khác\" trước khi bất kỳ sản phẩm mới nào được giới thiệu ra ngoài thị trường.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eKhả năng kết hợp hiếm hoi giữa quản lý vi mô với tầm nhìn xa trông rộng chính là sự khác biệt của Jobs với các nhà lãnh đạo khác. Ngay khi mới quay trở lại Apple, ông đã nhận ra rằng thiết kếbắt mắt, tinh tế chính là đặc điểm tạo sự khác biệt của Apple trong ngành công nghiệp máy tính vốn do Dell, Microsoft và Intel nắm giữ.\u003c/p\u003e\n\n\u003ctable style\u003d\"height: 407px;\" align\u003d\"center\" border\u003d\"0\" width\u003d\"627\"\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n    \u003ctr\u003e\n      \u003ctd\u003e\u003ccenter\u003e\u003cimg class\u003d\"center\" src\u003d\"http://lh6.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKE-GqPfTI/AAAAAAAABLU/U89qQ0BJugQ/06.jpg\" width\u003d\"500\"\u003e\u003c/center\u003e\u003c/td\u003e\n\n    \u003c/tr\u003e\n\n    \u003ctr\u003e\n      \u003ctd style\u003d\"text-align: center;\"\u003e\u003cspan style\u003d\"color: rgb(128, 0, 0);\"\u003eJobs và cựu CEO của Apple John Sculley cùng ngồi ở Central Park năm 1984 với chiếc Macintosh đóng trong hộp. Một năm sau, Jobs bị đuổi khỏi Apple. \u003cbr\u003e\nSau đó ông mở công ty máy tính Next và gắn bó với công này trong suốt 12 năm cho tới khi ông quay trở lại Apple vào năm 1997. Sculley giữ cương vị CEO của Apple cho tới năm 1993\u003c/span\u003e\u003c/td\u003e\n    \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003eCEO của công ty tư vấn thiết kế sản phẩm Ideo, Tim Brown đã viết trong cuốn sách mới của ông \"Change by Design\" (tạm dịch là Thay đổi bằng thiết kế) rằng: \"Tôi không thể đếm được có bao nhiêu khách hàng bước chân vào và nói \"cho tôi chiếc iPod tiếp theo\".\n\n\u003cp\u003eJobs cũng có sở trường nắm bắt cơ hội vào đúng thời điểm. Ngành công nghiệp âm nhạc đã rất nhiều lần không thành công trong việc phát triển thị trường âm nhạc kỹ thuật số trước khi Apple tung ra sản phẩm iTunes - chính là dòng sản phẩm được chuẩn bị để trở thành cửa hàng bán âm nhạc.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eBản thân Jobs cũng rất cẩn trọng tránh né việc bàn tán quá lâu về một sản phẩm chưa có thực, ông chỉ thích nói khi đã có sản phẩm trong tay, và sẽ sẵn sàng xúc tiến quảng cáo.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eÔng không tiết lộ về ca phẫu thuật ung thư năm 2004 của mình cho tới khi nó diễn ra, và chỉ được thông báo một cách chiến lược qua thư điện tử của một nhân viên.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eTương tự như vậy, ông nói với thế giới về thời gian nghỉ phép gần đây của ông thông qua công văn của một nhân viên khác mà không thêm vào bất kỳ một bình luận nào từ phía ông hay từ bất kỳ ai ở Apple.\u003c/p\u003e\n\n\u003ctable style\u003d\"height: 427px;\" align\u003d\"center\" border\u003d\"0\" width\u003d\"621\"\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n    \u003ctr\u003e\n      \u003ctd\u003e\u003ccenter\u003e\u003cimg class\u003d\"center\" src\u003d\"http://lh6.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKE-XPyZMI/AAAAAAAABLY/_3G9qrGoWlM/07.jpg\" width\u003d\"500\"\u003e\u003c/center\u003e\u003c/td\u003e\n    \u003c/tr\u003e\n\n    \u003ctr\u003e\n      \u003ctd style\u003d\"text-align: center;\"\u003e\u003cspan style\u003d\"color: rgb(128, 0, 0);\"\u003eJobs với các nhân viên của Next trên xe buýt sau chuyến thăm nhà máy chưa đi vào hoạt động của công ty ở Fremont, California năm 1987. Chiếc máy tính đầu tiên của Next được tung ra thị trường một năm sau đó\u003c/span\u003e\u003c/td\u003e\n    \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003eKhông một ai trong \"đế chế\" của Jobs nói mà không có sự cho phép của nhóm quan hệ công chúng của công ty, nhóm này luôn báo cáo công việc trực tiếp lên Jobs. Apple đã từ chối để Jobs tham gia một cuộc phỏng vấn về vấn đề này.\n\n\u003cp\u003eLúc đầu Jobs cũng giữ im lặng về vụ xì căng đan ghi lùi ngày quyền mua cổ phần có liên quan tới cả cựu giám đốc tài chính và luật sư của công ty. Jobs đã xin lỗi về vụ xì căng đan đình đám này và gọi sự việc này là \"hoàn toàn không đúng với tính cách của Apple\".\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eJobs quản lý tiền mặt, thông điệp, các thương vụ, thiết kế và hơn thế nữa. Xem xét một cách công bằng thì kẻ thích sống lập dị trong ngành công nghiệp máy tính này đã xây dựng một ngành kinh doanh đầy ấn tượng và công ty của ông là có một không hai. Sự việc ông bị ốm trong thời gian gần đây chính là lời nhắc nhở rằng Steve Jobs là bất diệt. Khi ông đi xa, công ty của ông sẽ thịnh vượng được bao lâu nữa?\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e\u003cb\u003eTương lai của Apple\u003c/b\u003e\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eTháng chín năm nay, khi công chúng vui mừng đón nhận sự trở lại của Steve Jobs, ông đã gửi lời cảm ơn chính xác tới một nhà quản lý của Apple: Tim Cook, giám đốc điều hành của Apple.\u003c/p\u003e\n\n\u003ctable style\u003d\"height: 422px;\" align\u003d\"center\" border\u003d\"0\" width\u003d\"612\"\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n    \u003ctr\u003e\n      \u003ctd\u003e\u003ccenter\u003e\u003cimg class\u003d\"center\" src\u003d\"http://lh3.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKE-VNX2sI/AAAAAAAABLc/G066sNgJXI4/08.jpg\" width\u003d\"500\"\u003e\u003c/center\u003e\u003c/td\u003e\n    \u003c/tr\u003e\n\n    \u003ctr\u003e\n      \u003ctd style\u003d\"text-align: center;\"\u003e\u003cspan style\u003d\"color: rgb(128, 0, 0);\"\u003eNăm 1991, Fortune mời Jobs và Bill Gates cùng tham gia thảo luận về tương lai của máy tính cá nhân. Jobs lúc đó đang lãnh đạo Next, và Gates đã là một tỉ phú. Họ gặp nhau tại ngôi nhà ở\u0026nbsp; Palo Alto của Jobs vào một buổi tối chủ nhật\u003c/span\u003e\u003c/td\u003e\n    \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003eTrong một sự kiện giới thiệu dòng sản phẩm mới của iPods, Jobs trước hết đã thông báo với toàn thể nhà báo, các nhà phân tích và các nhà phát triển Apple rằng hiện tại ông đang sở hữu gan của một \"người hiến tặng gan ngoài hai mươi tuổi đã chết trong một vụ tai nạn xe hơi.\".\n\n\u003cp\u003eSau đó ông cảm ơn Cook và toàn thể đội quản lý vì đã \"khéo léo\" điều hành Apple khi ông vắng mặt. Đáp trả lại, Cook đã hoan nghênh nhiệt liệt Jobs.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eVới sự trở lại của Jobs, cuộc đàm luận bị trì hoãn ở việc liệu Cook hay bất kỳ ai đang chuẩn bị để thế chân Jobs. Ở Apple, hệ thống cấp bậc do Steve quyết định. Có rất nhiều giá trị trong \"những gì Steve nói\".\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eCó những dấu hiệu cho thấy Jobs đã làm rất tốt công việc đào tạo để có một đội ngũ quản lý công ty đủ mạnh khi không có ông. Apple được đào tạo kỹ càng để có lối suy nghĩ như Steve. Đó là lý do tại sao sáu tháng qua công ty hoạt động rất tốt.\u003c/p\u003e\n\n\u003ctable style\u003d\"height: 382px;\" align\u003d\"center\" border\u003d\"0\" width\u003d\"618\"\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n    \u003ctr\u003e\n      \u003ctd\u003e\u003ccenter\u003e\u003cimg class\u003d\"center\" src\u003d\"http://lh4.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKE-eGM18I/AAAAAAAABLg/_mbKk5BQzCs/09.jpg\" width\u003d\"500\"\u003e\u003c/center\u003e\u003c/td\u003e\n    \u003c/tr\u003e\n\n    \u003ctr\u003e\n      \u003ctd style\u003d\"text-align: center;\"\u003e\u003cspan style\u003d\"color: rgb(128, 0, 0);\"\u003eSteve Jobs ngồi trên chiếc ghế này hàng ngày ở nhà kể từ khi ông hồi phục sau giai đoạn điều trị ung thư tuyến tụy năm 2004. Ông đã phẫu thuật trong tháng bảy năm đó để cắt bỏ khối u\u003c/span\u003e\u003c/td\u003e\n    \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003eTrong thực tế, Jobs không chỉ truyền cảm hứng làm việc cho các nhân viên trong Apple mà còn cả các công ty khác nữa. Nhà tư bản mạo hiểm Marc Andreesen, đồng sáng lập ra Netscape, cho biết ông thường nhớ tới Jobs về những lời khuyên của ông dành cho các doanh nhân. Ông thường tự hỏi mình: trở ngại khi tung ra sản phẩm đầu tiên là gì? Steve Jobs sẽ làm gì?\n\n\u003cp\u003eTrong thập kỷ tiếp theo, Jobs có thể sẽ tự hỏi bản thân ông một biến thái của câu hỏi này: Sau khi tạo ra hơn 150 tỉ đô la tài sản cổ phần, biến đổi ngành công nghiệp điện ảnh, điện thoại, âm nhạc và máy tính, Steve Jobs sẽ làm gì tiếp theo?\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eVới sở thích giữ bí mật và tạo sự ngạc nhiên cho mọi người và một tài năng xuất chúng như Steve, có lẽ chúng ta nên đợi ông nói cho chúng ta biết khi ông sẵn sàng.\u003c/p\u003e\n\n\u003ctable id\u003d\"table1\" align\u003d\"center\" border\u003d\"0\" cellpadding\u003d\"5\" cellspacing\u003d\"0\" width\u003d\"440\"\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n\n    \u003ctr\u003e\n      \u003ctd style\u003d\"font-weight: bold; font-size: 11px; color: rgb(255, 255, 255); font-family: Verdana,Arial; background-color: rgb(51, 102, 204); text-decoration: none;\"\u003e\n        \u003cp align\u003d\"center\"\u003e\u003cspan style\u003d\"font-family: Arial;\"\u003eCác \"ngôi sao\" nói gì về Steve Jobs\u003c/span\u003e\u003c/p\u003e\n      \u003c/td\u003e\n    \u003c/tr\u003e\n\n    \u003ctr\u003e\n      \u003ctd style\u003d\"border: 1px solid rgb(51, 102, 204); font-weight: normal; font-size: 11px; color: rgb(51, 51, 51); background-color: rgb(238, 238, 238); font-variant: normal; text-decoration: none;\"\u003e\n        \u003cspan style\u003d\"font-family: Arial;\"\u003e1. \u003cb\u003eAndy Grove\u003c/b\u003e - \u003ci\u003eCựu chủ tịch hội đồng quản trị và CEO của Intel:\u003c/i\u003e\u003c/span\u003e\n\n        \u003cp\u003e\u003cspan style\u003d\"font-family: Arial;\"\u003eKhi nói về Steve, bạn cần phải phân biệt giữa Jobs 1 - chàng trai trẻ sáng lập ra Apple, và Jobs 2 – người “sáng lập” ra thời đại của mình\u003c/span\u003e\u003c/p\u003e\n\n        \u003cp\u003e\u003cspan style\u003d\"font-family: Arial;\"\u003e\u003cb\u003e2. Andrea Jung\u003c/b\u003e - \u003ci\u003eChủ tịch hội đồng quản trị và CEO của Avon:\u003c/i\u003e\u003c/span\u003e\u003c/p\u003e\n\n        \u003cp\u003e\u003cspan style\u003d\"font-family: Arial;\"\u003eTất cả chúng ta đều cần phải tập trung vào khách hàng và người tiêu dùng cuối cùng như cách mà Steve đã làm – đó là niềm đam mê điên cuồng để có được chiếc điện thoại tốt nhất, chiếc MP3 tốt nhất, máy tính cá nhân tốt nhất, kinh nghiệm bán lẻ tốt nhất.\u003c/span\u003e\u003c/p\u003e\n\n        \u003cp\u003e\u003cspan style\u003d\"font-family: Arial;\"\u003e\u003cb\u003e3\u003c/b\u003e. \u003cb\u003eLarry Ellison\u003c/b\u003e - \u003ci\u003eNgười đồng sáng lập và là CEO của Oracle:\u003c/i\u003e\u003c/span\u003e\u003c/p\u003e\n\n        \u003cp\u003e\u003cspan style\u003d\"font-family: Arial;\"\u003eTôi nhớ khi Steve còn là hàng xóm của tôi ở Woodside, California, và ông không có đồ đạc gì. Điều đó khiến tôi hiểu rằng không có đồ đạc gì là điều đủ tốt với Steve trên thế giới này. Ông thà không có gì nếu ông không thể có sự hoàn hảo.\u003c/span\u003e\u003c/p\u003e\n\n        \u003cp\u003e\u003cspan style\u003d\"font-family: Arial;\"\u003e\u003cb\u003e4. Marc Andreessen\u003c/b\u003e - \u003ci\u003eGeneral partner, Andreessen Horowitz:\u003c/i\u003e\u003cbr\u003e\n        \u003cbr\u003e\n        Khi Steve quay trở lại vào năm 1997, công ty đang trên bờ vực phá sản. Ông đã đi từ bờ vực phá sản để xây dựng lên những dòng sản phầm nổi tiếng ngày nay.\u003c/span\u003e\u003c/p\u003e\n\n        \u003cp\u003e\u003cb\u003e\u003cspan style\u003d\"font-family: Arial;\"\u003e5. Bob Iger\u003c/span\u003e\u003c/b\u003e\u003c/p\u003e\n\n        \u003cp\u003e\u003cspan style\u003d\"font-family: Arial;\"\u003eMột điều đáng chú ý về Steve đó là cách thức ông đặt kỳ vọng vào mọi người. Tôi đã làm việc cho Roone Arlegde trong 10 năm. Ông đòi hỏi sự hoàn hảo, không bao giờ chấp nhận những việc tầm thường, xoàng xĩnh. Steve cũng vậy. Tôi thấy điều này trong cách ông quản lý nhân viên của ông. Ông đặt kỳ vọng cho chất lượng, thách thức cho hiện trạng – và không bao giờ chấp nhận câu trả lời không.\u003cbr\u003e\n        \u003cbr\u003e\n        \u003cb\u003e6. Ralph de la Vega\u003c/b\u003e - \u003ci\u003eChủ tịch kiêm CEO của AT\u0026amp;T:\u003c/i\u003e\u003cbr\u003e\n        \u003cbr\u003e\n\n        Khi lần đầu tiên nhìn thấy chiếc iPhone, mặc dù nó chưa hoàn chỉnh, tôi đã bị kinh ngạc trước thứ Steve có thể đặt vào thiết bị đó.\u003c/span\u003e\u003c/p\u003e\n\n        \u003cp\u003e\u003cspan style\u003d\"font-family: Arial;\"\u003e\u003cb\u003e7. Jimmy Iovine\u003c/b\u003e - \u003ci\u003eNgười sáng lập và chủ tịch hội đồng quản trị của Interscope Records:\u003c/i\u003e\u003cbr\u003e\n        \u003cbr\u003e\n        Bất kể mọi người nói gì về Apple, nều đó không phải là về Steve Jobs thì sẽ không có cửa hàng âm nhạc trực tuyến chính thống.\u003c/span\u003e\u003c/p\u003e\n\n        \u003cp\u003e\u003cspan style\u003d\"font-family: Arial;\"\u003e\u003cb\u003e8. Bill Campbell\u003c/b\u003e - \u003ci\u003eChủ tịch hội đồng quản trị và cựu CEO của Intuit:\u003c/i\u003e\u003c/span\u003e\u003c/p\u003e\n\n        \u003cp\u003e\u003cspan style\u003d\"font-family: Arial;\"\u003eĐiều lớn lao nhất mà tôi học từ ông đó là quan sát cách thức ông tuyển dụng. Ông là một phỏng vấn viên xuất sắc. Ông hiểu thứ ông muốn, và ông biết làm thế nào để có được những người tài năng. Và nếu bạn quan sát đội quản lý của ông sau 12 năm, một số người vẫn làm việc cho ông, một số người đã ra đi, nhưng dù ở bất kỳ vị trí nào, bạn đều thấy họ là một người quản lý chất lượng cao.\u003c/span\u003e\u003c/p\u003e\n      \u003c/td\u003e\n    \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\n\u003cp\u003eNguồn: \u003ca href\u003d\"http://tuanvietnam.net/2009-11-24-thap-ky-cua-steve-jobs-\" target\u003d\"_blank\"\u003eTuần Việt Nam\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e\n\u003c/span\u003e\u003cdiv class\u003d\"blogger-post-footer\"\u003eDịch thuật Việt\nSố 111B, Tôn Thất Tùng, Đống Đa, Hà Nội\nĐiện thoại: 844.35745917 - 0915502269 - 0945259798\nEmail: dichthuatviet@gmail.com - dichthuatviet@yahoo.com\u003cimg width\u003d'1' height\u003d'1' src\u003d'https://blogger.googleusercontent.com/tracker/31388682-2940660312689090344?l\u003dwww.dichthuatonline.net' alt\u003d'' /\u003e\u003c/div\u003e"},"link":[{"rel":"replies","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2009/11/thap-ky-cua-steve-jobs.html#comment-form","title":"0 Comments"},{"rel":"edit","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/2940660312689090344"},{"rel":"self","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/2940660312689090344"},{"rel":"alternate","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2009/11/thap-ky-cua-steve-jobs.html","title":"\"Thập kỷ của Steve Jobs\""}],"author":[{"name":{"$t":"Dịch thuật Việt"},"uri":{"$t":"http://www.blogger.com/profile/03008168286036769181"},"email":{"$t":"dichthuatviet@gmail.com"},"gd$extendedProperty":{"xmlns$gd":"http://schemas.google.com/g/2005","name":"OpenSocialUserId","value":"00536261155721121678"}}],"media$thumbnail":{"xmlns$media":"http://search.yahoo.com/mrss/","url":"http://3.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SxKCIlXc4JI/AAAAAAAABKs/RYlcwBpcPt0/s72-c/SteveJobs.jpg","height":"72","width":"72"},"thr$total":{"$t":"0"}},{"id":{"$t":"tag:blogger.com,1999:blog-31388682.post-1432942853192801281"},"published":{"$t":"2009-11-28T23:47:00.009+07:00"},"updated":{"$t":"2010-07-02T00:01:23.586+07:00"},"category":[{"scheme":"http://www.blogger.com/atom/ns#","term":"Tin tức"}],"title":{"type":"text","$t":"H. Mikitani, “nhà cách mạng” bán lẻ trực tuyến của Nhật"},"content":{"type":"html","$t":"\u003ca onblur\u003d\"try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}\" href\u003d\"http://4.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SxFVQX3nzJI/AAAAAAAABKk/DgluU2x9jLg/s1600/Hiroshi+Mikitani.jpg\"\u003e\u003cimg style\u003d\"float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 125px;\" src\u003d\"http://4.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SxFVQX3nzJI/AAAAAAAABKk/DgluU2x9jLg/s200/Hiroshi+Mikitani.jpg\" border\u003d\"0\" alt\u003d\"\"id\u003d\"BLOGGER_PHOTO_ID_5409198367222254738\" /\u003e\u003c/a\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eCách đây hơn 10 năm, Hiroshi Mikitani từ bỏ công việc nhân viên ngân hàng đầu tư để thành lập công ty tư vấn của riêng mình.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e\n\u003cspan id\u003d\"fullpost\"\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003eSau đó, vào năm 1996, ông thành lập Rakuten, hệ thống bán lẻ trực tuyến đầu tiên tại Nhật, cung cấp cho các nhà bán lẻ cách tiếp cận những khách hàng trực tuyến với một chi phí thấp nhất.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eTrong mô hình kinh doanh của Mikitani, Rakuten không nắm giữ bất cứ cửa hàng nào. Với một mức phí nhỏ, các nhà bán lẻ có thể nhờ trang web này bán hàng thay. Khi một người tiêu dùng đặt hàng một sản phẩm qua mạng của Rakuten, đơn đặt hàng này sẽ được chuyển đến nhà bán lẻ. Rakuten được nhận 2,6% doanh thu bán hàng cho mỗi đơn hàng thành công.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eHiện nay hệ thống Rakuten đã có hơn 4.500 nhân viên. Có hơn 26.000 nhà bán lẻ sử dụng hệ thống này với 47 triệu người sử dụng có đăng ký, tương đương 40% dân số của đất nước mặt trời mọc. Với khối tài sản 3,4 tỷ USD, Hiroshi Mikitani đang đứng thứ 178 trong danh sách những người giàu nhất thế giới năm 2009 do tạp chí Forbes bình chọn.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eBước đi đúng hướng\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eTrong khi kinh tế Nhật đang rơi vào suy thoái, đã có người cho rằng, đấy là quãng thời gian tồi tệ nhất để xây dựng một dự án bán hàng trực tuyến.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eBất chấp những lời can ngăn dè bỉu, Mikitani chỉ ra cơ hội: “Tôi tin tưởng rằng, Internet sẽ cất cánh ở Nhật Bản và tôi muốn trở thành một phần của sự phát triển này”.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eBước ngoặt này đã được chứng minh là hướng đi đúng. Rakuten hiện là điểm đến mua sắm phổ biến nhất và lớn nhất trên những trang web tiếng Nhật. Và Mikitani là một trong những ngôi sao sáng nhất trên lĩnh vực Internet còn rất non trẻ của Nhật Bản vào thời điểm đó. Hàng ngày, hàng triệu khách hàng đã truy cập vào chợ trực tuyến để mua đủ thứ từ các cửa hàng không có đủ tiền hoặc không đủ điều kiện để xây dựng mạng lưới bán hàng hoặc trang web của riêng mình.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eVào một ngày thứ Sáu lạnh lẽo đầu năm 2009, giữa lúc môi trường kinh tế ngày càng u ám, Hiroshi Mikitani - người sáng lập, chủ tịch và là giám đốc điều hành (CEO) của mạng bán lẻ trực tuyến lớn nhất Nhật Bản, Rakuten Inc. - đã xua đi cái lạnh bằng một công bố tại cuộc họp báo là trong năm tài chính 2008, công ty của ông đã đạt được những kết quả kỷ lục.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eDoanh thu bán hàng của Rakuten trong năm 2008 đã tăng đến 16,8%, lên mức 250 tỷ Yên. Kết quả này có được nhờ 20,2% tăng trưởng trong phân khúc thương mại điện tử và 24% tăng trưởng trong lĩnh vực dịch vụ du lịch. Doanh thu từ thương mại điện tử của Rakuten đã chạm con số 92 tỷ Yên trong năm tài chính 2008 và đóng góp con số kỷ lục 26 tỷ Yên trong lợi nhuận hàng năm của công ty. Đồng thời, Rakuten Travel - một công ty con của Rakuten - đã thu hút được 25 triệu khách du lịch trong nước trong năm 2008.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eTất cả điều đó trái ngược với không khí nghẹt thở của môi trường kinh doanh trên cả nước, khi tổng doanh thu của các cửa hàng bách hóa giảm đến 4,3%, mức giảm lớn nhất của lĩnh vực này trong một thập kỷ qua.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eMikitani đã hạn chế tối đa rủi ro bằng việc giảm chi phí điều hành kinh doanh trên trang web và chú ý đến dịch vụ khách hàng. Các cửa hàng trên website này được giám sát chặt chẽ và một số đã bị buộc phải rời Rakuten vì các hoạt động kinh doanh bị cho là mờ ám.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eKỹ năng kinh doanh Mỹ trong văn hóa Nhật\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eTrong bài phỏng vấn với tạp chí The Japan Times vào giữa tháng 3/2009, Mikitani nói rằng tri thức chính là yếu tố mà công ty của ông mang lại để giúp các công ty nhỏ. Theo Mikitani, doanh thu của Rakuten trong năm khủng hoảng 2008 không những không giảm mà còn tăng, không phải do công ty của ông không chịu tác động từ cuộc khủng hoảng, mà nếu nền kinh tế tốt hơn thì Rakuten còn đạt doanh thu cao hơn.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eBán hàng trực tuyến đã và đang phát triển mạnh mẽ do nhiều lý do. Thứ nhất, nhu cầu tiêu dùng của con người là cực kỳ đa dạng, với Internet người ta có thể mua thêm nhiều thứ mà họ chưa từng biết đến trước đây. Thứ hai, trong cuộc sống hiện đại ngày nay, người ta có rất ít thời gian và mọi người chú ý nhiều hơn đến giá cả. Mọi người tìm kiếm những sản phẩm tốt trên Internet vì mua bán trực tuyến là rẻ hơn. Thứ ba, mua sắm trực tuyến là rất tiện lợi, bạn có thể mua hàng trong khi vẫn ngồi tại nhà mình.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e“Những đặc tính đó luôn đúng và cũng là lý do tại sao mua sắm trực tuyến lại có thể sống khỏe trong một nền kinh tế yếu ớt”, Mikitani khẳng định.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eVào tháng 4/2000, Mikitani đưa Rakuten lên sàn chứng khoán Jassdaq của Nhật Bản, đánh một tiếng chuông lớn trên thị trường bán hàng trực tuyến thế giới. Rakuten, với 50% cổ phần được Mikitani và gia đình nắm giữ, đã huy động được 430 triệu USD trong đợt đấu giá cổ phần lần đó. Kể từ đó, mức vốn hóa thị trường của công ty đã tăng lên 6 tỷ USD, trong khi nhiều doanh nghiệp thương mại điện tử mới niêm yết khác của Nhật Bản lại phải chứng kiến cảnh giá cổ phiếu sụt giảm mạnh mẽ thời gian gần đây. Rakuten hiện thu hút khoảng 70 triệu lượt xem một tháng, chỉ đứng thứ hai sau cổng trực tuyến Yahoo! Japan của Softbank.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eCon người kinh doanh theo kiểu Mỹ của Mikitani được hình thành từ trước những ngày ông học ở Đại học Harvard. Khi còn là một đứa trẻ, Mikitani đã có hai năm sống ở New Haven, khi ông sống cùng bố mình là một giáo sư kinh tế tại Đại học Yale.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eLấy được bằng MBA tại Đại học Harvard, Mikitani có điều kiện để so sánh và cân nhắc chọn lựa con đường thành công của mình giữa hai nền văn hóa là Nhật và Mỹ. Ở Nhật, một người được gọi là thành công khi làm việc cho một công ty lớn và được trả lương hậu hĩnh. Trong khi tại Mỹ, chấp nhận rủi ro và bắt đầu sự nghiệp với công ty riêng của mình mới tạo nên một anh hùng thực thụ.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eVào thời điểm Mikitani thành lập Rakuten, Nhật Bản không có nhiều doanh nghiệp kinh doanh thành đạt trong lĩnh vực thương mại điện tử. Trong khi những công ty kinh doanh trực tuyến nở rộ hàng ngày trên khắp nước Mỹ, Nhật Bản vẫn ở trong thời kỳ đóng băng của các dự án Internet.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eVới kinh nghiệm từ những ngày sống ở Mỹ, Mikitani tin tưởng rằng Internet sẽ mang lại những cơ hội mới. Vì thế, tháng 10/1996, ông thành lập Rakuten chỉ với hai nhân viên và không hề có kỹ thuật viên. Chỉ trong một năm, số công ty quảng cáo trên Rakuten đã tăng từ 21 lên con số 180. Rakuten trở thành một trong những trang web mua sắm trực tuyến được xem nhiều nhất ở Nhật Bản.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eMikitani tin rằng ai cũng có ước mơ và ai cũng có năng lực để làm được một điều vĩ đại. Nhưng sự khác biệt giữa người thành công và không thành công là những người thành công biết hành động vì ước mơ của mình, không ngại đương đầu với rủi ro nhưng đồng thời cũng chuẩn bị tinh thần để chấp nhận tất cả những khả năng có thể xảy ra.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eKhi được hỏi, chìa khóa của thành công là gì, Mikitani lập tức trả lời, đó là ý chí mạnh mẽ và mong muốn đạt được mục tiêu. Một sinh viên hỏi ông, nếu đương đầu với rủi ro và gặp thất bại hay sai lầm thì sao, Mikitani đáp lại một cách hài hước: “Không có ngày nào trôi qua mà không có sai lầm. Mắc sai lầm cũng không sao, nhưng điều quan trọng là học được gì từ sai lầm đó để không bao giờ mắc phải nữa”.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNguồn: \u003ca href\u003d\"http://vneconomy.vn/2009112820396196P0C5/hiroshi-mikitani-nha-cach-mang-ban-le-truc-tuyen-cua-nhat.htm\" target\u003d\"_blank\"\u003eVnEconomy\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e\n\u003c/span\u003e\u003cdiv class\u003d\"blogger-post-footer\"\u003eDịch thuật Việt\nSố 111B, Tôn Thất Tùng, Đống Đa, Hà Nội\nĐiện thoại: 844.35745917 - 0915502269 - 0945259798\nEmail: dichthuatviet@gmail.com - dichthuatviet@yahoo.com\u003cimg width\u003d'1' height\u003d'1' src\u003d'https://blogger.googleusercontent.com/tracker/31388682-1432942853192801281?l\u003dwww.dichthuatonline.net' alt\u003d'' /\u003e\u003c/div\u003e"},"link":[{"rel":"replies","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2009/11/hiroshi-mikitani-nha-cach-mang-ban-le.html#comment-form","title":"0 Comments"},{"rel":"edit","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/1432942853192801281"},{"rel":"self","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/1432942853192801281"},{"rel":"alternate","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2009/11/hiroshi-mikitani-nha-cach-mang-ban-le.html","title":"H. Mikitani, “nhà cách mạng” bán lẻ trực tuyến của Nhật"}],"author":[{"name":{"$t":"Dịch thuật Việt"},"uri":{"$t":"http://www.blogger.com/profile/03008168286036769181"},"email":{"$t":"dichthuatviet@gmail.com"},"gd$extendedProperty":{"xmlns$gd":"http://schemas.google.com/g/2005","name":"OpenSocialUserId","value":"00536261155721121678"}}],"media$thumbnail":{"xmlns$media":"http://search.yahoo.com/mrss/","url":"http://4.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SxFVQX3nzJI/AAAAAAAABKk/DgluU2x9jLg/s72-c/Hiroshi+Mikitani.jpg","height":"72","width":"72"},"thr$total":{"$t":"0"}},{"id":{"$t":"tag:blogger.com,1999:blog-31388682.post-6088684953316534913"},"published":{"$t":"2009-10-27T20:31:00.004+07:00"},"updated":{"$t":"2010-07-02T00:01:45.011+07:00"},"category":[{"scheme":"http://www.blogger.com/atom/ns#","term":"Tin tức"}],"title":{"type":"text","$t":"Những vụ đầu tư nổi tiếng nhất của Buffett"},"content":{"type":"html","$t":"\u003ca onblur\u003d\"try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}\" href\u003d\"http://2.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/Sub2z6g22vI/AAAAAAAAA1A/rw24EsOmwtw/s1600-h/BuFfet.jpg\"\u003e\u003cimg style\u003d\"float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 132px;\" src\u003d\"http://2.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/Sub2z6g22vI/AAAAAAAAA1A/rw24EsOmwtw/s200/BuFfet.jpg\" border\u003d\"0\" alt\u003d\"\"id\u003d\"BLOGGER_PHOTO_ID_5397272575190948594\" /\u003e\u003c/a\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eThành công vượt trội trong sự nghiệp tài chính của tỷ phú Warren Buffett, người giàu thứ nhì thế giới hiện nay, khiến các quy tắc trong đầu tư của ông luôn được các nhà đầu tư khắp nơi coi như những bài học nằm lòng.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e \n\u003cspan id\u003d\"fullpost\"\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003eHãng tin BBC của Anh đã liệt kê những câu nói nổi tiếng nhất và một số vụ đầu tư thành công nhất của nhà đầu tư huyền thoại này.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eMột số quy tắc của Buffett\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e- Nguyên tắc số 1: Không bao giờ để mất tiền. Nguyên tắc số 2: Không bao giờ quên nguyên tắc số 1.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e- Biết sợ hãi khi kẻ khác tham lam, và biết tham lam khi kẻ khác sợ hãi.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e- Sẽ tốt hơn rất nhiều nếu mua một công ty tuyệt vời ở một mức giá vừa phải, thay vì mua một công ty vừa phải với một mức giá tuyệt vời.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e- Dù đó là tất (socks) hay cổ phiếu (stocks), thì tôi cũng thích mua thứ hàng chất lượng khi mặt hàng đó giảm giá.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e- Giá cả là thứ mà bạn trả. Giá trị là thứ mà bạn nhận.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e- Người ta mất cả đời để xây dựng danh tiếng, nhưng để hủy hoại danh tiếng thì chỉ mất 5 phút.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e- Sẽ là vô giá nếu trong khủng hoảng, ta vừa có tiền lại vừa có lòng dũng cảm.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e- Đừng bao giờ đầu tư vào một lĩnh vực mà bạn không thể hiểu nổi.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e- Chỉ mua vào một thứ gì đó nếu bạn chắc chắn là sẽ cảm thấy hoàn toàn yên tâm với thứ đó dù cho thị trường có đóng cửa tới 10 năm.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e- Hôm nay, họ được ngồi dưới bóng mát, vì cách đây đã lâu, họ trồng cây.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e- Rủi ro đến từ việc bạn không biết mình đang làm gì.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e- Nếu bạn thấy không thoải mái nếu nghĩ tới chuyện giữ một thứ gì đó trong 10 năm, thì đừng giữ thứ đó quá 10 phút.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e- Nếu một lĩnh vực làm ăn tốt, thì giá cổ phiếu của lĩnh vực đó kiểu gì cũng sẽ lên theo.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e- Tôi sẽ chẳng ngại đi tù, nếu như trong phòng giam, tôi có ba người bạn tù biết chơi bài.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e- Sự thật về việc con người ta sẽ chất đầy nỗi tham lam, sợ hãi hay điên rồ là có thể đoán trước. Chỉ có hậu quả là không thể lường được.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eNhững vụ đầu tư nổi tiếng nhất\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eBerkshire Hathaway (1965)\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eBerkshire Hathaway là một nhà máy dệt thành lập vào năm 1839. Đến thập niên 1950, nhà máy này đã trở thành một công ty với 15 nhà máy và 12.000 công nhân. Từ năm 1962, Buffett đã bắt đàu mua cổ phiếu của Berkshire Hathaway và tới năm 1965 thì nắm giữ cổ phần đa số tại công ty này.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eĐến năm 1985, do không cạnh tranh nổi với các nhà máy dệt ở nước ngoài, Buffett đóng cửa toàn hoạt động sản xuất của Berkshire Hathaway, nhưng giữ lại cái tên của công ty này cho “đế chế” đầu tư của ông.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eBuffett luôn tự hào khi cho rằng, Berkshire Hathaway là một trong những quyết định đầu tư sáng suốt nhất của ông. Khi Buffett bắt đầu mua cổ phiếu của Berkshire Hathaway, giá cổ phiếu này khi đó là 7,6 USD/cổ phiếu. Còn ngày nay, tập đoàn đầu tư này có giá khoảng 100.000 USD/cổ phiếu.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eGeico (1951-1996)\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eBenjamin Graham, một cố vấn của Buffett, đầu tư vào công ty bảo hiểm Geico. Vào năm 1951, khi tới thăm công ty này tại Washington cùng Graham, Buffett bắt đầu mua cổ phiếu Geico.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eSau khi thành công rực rỡ trong các thập niên 1950 và 1960, Geico gặp nhiều rắc rối vào giữa thập niên 1970. Vào năm 1976, Buffett mua vào nửa triệu cổ phiếu Geico, và sau đó 6 tháng, giá cổ phiếu này tăng gấp 4 lần.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e20 năm sau đó, chu kỳ kinh doanh lại xảy ra, tạo cơ hội cho Buffett mua lại toàn bộ Geico với giá 2,3 tỷ USD. Cùng với các công ty bảo hiểm khác của Berkshire Hathaway, Geico đem đến cho Buffett những dòng vốn lớn để thực hiện các vụ đầu tư khác mà không cần phải đi vay mượn.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eDairy Queen (1998)\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eSự đam mê món kem mát lạnh và con mắt luôn dõi tìm cơ hội kinh doanh của Buffett đã gặp nhau khi Berkshire Hathaway mua lại hãng kem Dairy Queen vào năm 1998 với giá 585 triệu USD. Đây là một hãng kem ra đời năm 1940, với 5.700 cửa hàng trải khắp từ Mỹ tới tận Trung Đông.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eTừ năm 2005 tới nay, Dairy Queen liên tục mở rộng và mới đây tuyên bố sẽ mở thêm 500 cửa hàng tại Trung Quốc trong vòng vài năm nữa. Buffett viết trong lá thư gửi cổ đông: “Chúng ta đã đặt tiền vào miệng mình”.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eCoca-Cola (1988)\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eBuffett từng nói, ông thích những lĩnh vực kinh doanh mà ông hiểu được. Mô hình kinh doanh của Coca-Cola không đơn giản như người ta tưởng, nhưng cũng không đến nỗi phức tạp như việc sản xuất tên lửa. Bắt đầu sản xuất vào năm 1895, Coca-Cola có được sự công nhận toàn cầu nhờ hình dạng chai có một không hai và các chương trình quảng cáo rầm rộ.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eVào thập niên 1980, Buffett tin là giá cổ phiếu của Coca-Cola vẫn chưa phản ánh được mức lợi nhuận đều đặn, thương hiệu mạnh, và cơ hội tăng trưởng tốt của hãng này. Do vậy, ông bắt đầu mua vào cổ phiếu Coca-Cola.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eCổ phần 8,6% của Berkshire Hathaway trong Coca-Cola hiện nay trị giá hơn 10 tỷ USD.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eGoldman Sachs (2008)\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eKhông chỉ nổi tiếng với biệt hiệu “nhà tiên tri của Omaha”, Buffett còn được xem là một hiệp sỹ khi bơm tiền vào ngân hàng Goldman Sachs ngay ở thời kỳ cao điểm của lần khủng hoảng tài chính này.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eVào ngày 23/9/2008, Buffett tung 5 tỷ USD đầu tư vào Goldman Sachs khiến giá cổ phiếu của ngân hàng này tăng thêm 6% chỉ trong vòng có vài giờ đồng hồ.\u003c/p\u003e\n\n\u003cp\u003eVới vụ đầu tư này, Buffett đã củng cố niềm tin của thị trường vào Goldman, đồng thời đem về cho Berkshire Hathaway những điều khoản hết sức có lợi. Theo thỏa thuận giữa hai bên, Goldman sẽ trả cho Berkshire Hathaway mức cổ tức thường niên 10% đối với cổ phiếu ưu đãi mà không cần tính tới giá cổ phiếu phổ thông ra sao.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e(Nguồn \u003ca href\u003d\"http://www.vneconomy.vn/20091027121347854P0C99/nhung-vu-dau-tu-noi-tieng-nhat-cua-buffett.htm\" target\u003d\"_blank\"\u003eVnEconomy\u003c/a\u003e)\u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e \n\u003c/span\u003e\u003cdiv class\u003d\"blogger-post-footer\"\u003eDịch thuật Việt\nSố 111B, Tôn Thất Tùng, Đống Đa, Hà Nội\nĐiện thoại: 844.35745917 - 0915502269 - 0945259798\nEmail: dichthuatviet@gmail.com - dichthuatviet@yahoo.com\u003cimg width\u003d'1' height\u003d'1' src\u003d'https://blogger.googleusercontent.com/tracker/31388682-6088684953316534913?l\u003dwww.dichthuatonline.net' alt\u003d'' /\u003e\u003c/div\u003e"},"link":[{"rel":"replies","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2009/10/nhung-vu-au-tu-noi-tieng-nhat-cua.html#comment-form","title":"6 Comments"},{"rel":"edit","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/6088684953316534913"},{"rel":"self","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/6088684953316534913"},{"rel":"alternate","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2009/10/nhung-vu-au-tu-noi-tieng-nhat-cua.html","title":"Những vụ đầu tư nổi tiếng nhất của Buffett"}],"author":[{"name":{"$t":"Dịch thuật Việt"},"uri":{"$t":"http://www.blogger.com/profile/03008168286036769181"},"email":{"$t":"dichthuatviet@gmail.com"},"gd$extendedProperty":{"xmlns$gd":"http://schemas.google.com/g/2005","name":"OpenSocialUserId","value":"00536261155721121678"}}],"media$thumbnail":{"xmlns$media":"http://search.yahoo.com/mrss/","url":"http://2.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/Sub2z6g22vI/AAAAAAAAA1A/rw24EsOmwtw/s72-c/BuFfet.jpg","height":"72","width":"72"},"thr$total":{"$t":"6"}},{"id":{"$t":"tag:blogger.com,1999:blog-31388682.post-5868992760696236930"},"published":{"$t":"2009-09-20T23:35:00.007+07:00"},"updated":{"$t":"2010-07-02T00:02:08.926+07:00"},"category":[{"scheme":"http://www.blogger.com/atom/ns#","term":"Tin tức"}],"title":{"type":"text","$t":"H. G. Wells - Tấm gương thành công"},"content":{"type":"html","$t":"\u003ca onblur\u003d\"try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}\" href\u003d\"http://3.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SrZaFq_4L4I/AAAAAAAAAsk/jsQkfwjl0n8/s1600-h/hgwells09.gif\"\u003e\u003cimg style\u003d\"float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 86px;\" src\u003d\"http://3.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SrZaFq_4L4I/AAAAAAAAAsk/jsQkfwjl0n8/s200/hgwells09.gif\" border\u003d\"0\" alt\u003d\"\"id\u003d\"BLOGGER_PHOTO_ID_5383589458056064898\" /\u003e\u003c/a\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\u003cp\u003eHerbert George Wells (21 tháng 9 năm 1866 - 13 tháng 8 năm 1946), thường được biết đến với cái tên H. G. Wells, là một nhà văn người Anh nổi tiếng với những tiểu thuyết khoa học viễn tưởng như The Time Machine (Kẻ vượt thời gian), The War of the Worlds, The Invisible Man, The First Men in the Moon và The Island of Dr Moreau. Ông là một nhà văn của nhiều thể loại truyện, tiểu thuyết, bao gồm cả viễn tưởng, phi viễn tưởng hay các bài bình luận về lịch sử và xã hội. Wells cũng là một người theo chủ nghĩa xã hội, các tác phẩm của ông sau này thường nặng tính chính trị và giáo điều. Chỉ có những tác phẩm tiểu thuyết khoa học viễn tưởng của ông là vẫn còn rất được ưu chuộng hiện nay. Wells và Jules Verne thường được coi \"cha đẻ của khoa học viễn tưởng\".\u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e \n\u003cspan id\u003d\"fullpost\"\u003e\n\u003cdiv style\u003d\"text-align: justify;\"\u003e\u003cfont size\u003d\"3\" face\u003d\"Times New Roman\"\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eCâu chuyện về thành công của H. G. Wells \u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eGần bảy mươi lăm năm trước, một bọn trẻ em đương chơi trên đường ngoại ô Luân Đôn, thì một tai nạn xảy ra. Một trong những đứa lớn nhất nắm lấy một đứa nhỏ, tên là Bertie Wells, rồi liêng lên trời nhưng khi đứa nhỏ rớt xuống, đứa lớn không đỡ, thành thử đứa nhỏ gẫy chân.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e      Trong mấy tháng Bertie nằm quằn quại trên giường, với một vật nặng cột vào chân. Nhưng xương không lành. Phải gỡ ra bó lại. Đau đớn ghê gớm. Em bé Bertie la hoảng, tưởng chết được.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e      Tai nạn đó bi thảm, nhưng Bertie sống được và nhờ nó mà sau thành một nhà văn nổi tiếng nhất thế giới. Bút danh của ông không phải là Bertie mà là Herbert George Wells, hoặc H. G. Wells. Chắc bạn đã đọc vài cuốn của ông? Ông viết trên bảy mươi lăm cuốn: và chính ông nhận rằng tai nạn gẫy chân đó có lẽ là  điều hay nhất cho ông. Sao vậy? Tại ông phải nằm nhà trọn một năm và không làm được việc gì khác nên đ ành nghiến ngấu bất kỳ cuốn sách nào ông kiếm được. Kết quả thành ra ông thích đọc sách, thích văn chương. Ông bị kích thích. Ông cảm hứng. Ông nhất định vượt lên khỏi cảnh tầm thường vô vị ở chung quanh. Cái chân gẫy đó đã đổi hướng cho đời ông.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e      H. G. Wells là một trong những nhà văn mà tiền nhuận bút cao nhất. Nhờ cây bút, có lẽ ông đã kiếm được hai trăm ngàn Anh kim; nhưng hồi nhỏ ông đã khốn đốn trong cảnh bần hàn. Thân phụ ông là một nhà nghề chơi cầu \"Cricket\" và mở một tiệm đồ gốm, buôn bán lỗ lã, cửa hàng rung rinh muốn sập. H. G. Wells sanh trong một phòng nhỏ tại cửa tiệm đó. Bếp ở trong một cái hầm, tối om dơ dáy mà ánh sáng chỉ lọt vào được nhờ một lỗ nhỏ có lưới sắt ở trên trần. Sau này nhớ lại tuổi thơ ấu, ông còn thấy rõ ông hồi đó ngồi trong bếp tối mà nghe tiếng chân người lướt trên lưới sắt trên đầu. Ông tả những bước chân đó và chỉ cho ta cách nhìn giày mà xét người ra sao.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e      Sau cùng tiệm đồ gốm sập. Gia đình ông tuyệt vọng. Thân mẫu ông phải xin làm quản gia cho một điền chủ lớn ở Sussex. Tất nhiên, bà cụ phải sống chung với bọn đầy tớ. H. G. Wells thường thường tới thăm mẹ, và bắt đầu được biết qua đời sống của hạng thượng lưu Anh do hạng tôi tớ kể lại.\u003c/p\u003e\n\u003ca onblur\u003d\"try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}\" href\u003d\"http://4.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SrZdIUumkEI/AAAAAAAAAss/wipsa6J0IHI/s1600-h/430px-H_G_Wells_pre_1922.jpg\"\u003e\u003cimg style\u003d\"display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 287px; height: 400px;\" src\u003d\"http://4.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SrZdIUumkEI/AAAAAAAAAss/wipsa6J0IHI/s400/430px-H_G_Wells_pre_1922.jpg\" border\u003d\"0\" alt\u003d\"\"id\u003d\"BLOGGER_PHOTO_ID_5383592802152517698\" /\u003e\u003c/a\u003e\n\u003cp\u003e      Tác giả bộ Đại cương Lịch Sử Thế Giới (The Outline of History) Hồi mười ba tuổi đã bắt đầu giúp việc cho một người bán nỉ. Ông phải dậy từ năm giờ sáng, quét dọn cửa hàng, nhóm lửa, làm việc như mọi người bốn giờ một ngày. Thực là vất vả, nên ông khinh ghét đời đó lắm. Cuối tháng, chủ tiệm tống cổ ông ra vì ông đầu tóc bù xù, quần áo xốc xếch mà lại hay quấy rầy.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e      Sau khi ông xin được việc trong một tiệm bào chế. Và cũng chỉ được một tháng là bị tống cổ ra nữa.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e      Sau cùng ông vào làm một tiệm nỉ khác. Ông cần phải kiếm ăn, nên lần này rán chịu đựng được lâu hơn một chút. Nhưng hễ vắng mặt người gác, là ông lẩn xuống hầm để học Herbert Spencer.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e      Sau hai năm, ông không chịu được đời đó nữa, cho nên một buổi sáng chủ nhật, không đợi ăn điểm tâm, bụng rỗng, ông đi hơn ba chục cây số về với bà cụ. Ông điên cuồng. Ông năn nỉ bà cụ. Ông khóc lóc. Ông thề rằng nếu phải ở lại trong tiệm đó nữa thì ông sẽ tự tử.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e      Rồi ông viết một bức thư dài, cảm động cho thầy học cũ kể lể rằng ông khốn khổ, đứt ruột, chỉ muốn chết cho rảnh.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e      Và ông vô cùng ngạc nhiên khi nhận được thư của thầy học cũ cho ông một chỗ dạy học.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e      Ông cuống cuồng lên! Đời ông đã tới một khúc quẹo khác.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e      Nhưng H. G. Wells về già, thường kể bằng giọng trong và lớn của ông rằng những năm dài đằng đẳng làm vất vả, cực khổ ở tiệm bán nỉ, thực ra là cái phước cho ông. Ông bẩm sinh biếng nhác, và chủ tiệm đã tập cho ông chịu khó nhọc làm lụng.\u003c/p\u003e\n      \u003cp\u003eSau ít năm dạy học, một tai nạn xảy đến thình lình như bom nổ. Việc xảy ra như sau. Ông đương đá banh, đương hăng hái thì bị xô té, người ta giẫm lên người ông, ông gần chết. Một trái thận của ông nát nghiến ra và phổi bên mặt lủng. Máu xối ra, ông xanh mét. Các bác sĩ hết hy vọng; và trong mấy tháng, ông nằm mà lo sợ sẽ không sao thoát chết được. Trong mười hai năm sau, mười hai năm ghê gớm, ông bám lấy đời sống, thân gần như tàn tật; nhưng chính trong mười hai năm đó, ông đã luyện được một cái tài làm ông nổi danh khắp thế giới.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e      Năm năm trường ông viết như điên như cuồng. Sách, bài báo, tiểu thuyết ông viết ra hồi đó đều nhạt nhẽo, vụng về. Và ông có đủ lương tri để nhận thấy điều đó. Cho nên viết xong, ông đốt hết.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e      Sau cùng, mặc dầu gần như tàn tật, ông xin được một chỗ dạy học khác. Trong lớp sinh vật học, có một nữ sinh xinh đẹp. Tên nàng là Catherine Robbins. Nàng mảnh khảnh, ốm yếu. Mà ông cũng ốm yếu, mảnh khảnh. Cả hai đều không hy vọng gì sống lâu, đều muốn nắm lấy tức thì tất cả những hạnh phúc mà họ có thể tìm được. Thế là họ cưới nhau.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e      Vệc đó xảy ra cách đây khoảng năm chục năm; lạ thay, Wells đã không chết, lại còn mạnh lên, thành một người đầy sinh lực, và mỗi năm gọt đẽo được hai cuốn sách dầy, những cuốn sách mà ánh sáng chiếu tỏa lên khắp thế giới cho tới khi ông mất, năm 1946.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e      Trong óc ông bừng bừng những ý mới. Ông thường nửa đ êm thức dậy chép tư tưởng của ông vào một cuốn sổ tay. Và con người biếng nhác bị một chủ tiệm bán nỉ tống cổ ra vì bất lực đó, đã thâu thập được biết bao tài liệu trong những cuốn sổ tay, giá có dùng để viết sách hoài trong một trăm rưỡi năm cũng không hết.\u003c/p\u003e\n      \u003cp\u003eÔng có tài ngồi ở đâu cũng viết được: trong phòng viết của ông ở Luân Đôn, trong toa xe lửa hay dưới bóng một cây dù trên bờ Địa Trung Hải mà màu nước xanh mê hồn.\u003c/p\u003e\n      \u003cp\u003eÔng mướn hai biệt thự ở Nice, một làm chỗ viết, một làm nơi tiếp khách. Ông viết suốt ngày, chỉ chuyện trò với khách buổi tối, và hết thảy bạn bè  đều mến ông.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e(Dịch thuật Việt theo Wikipedia \u0026 Vnthuquan)\u003c/p\u003e\n\u003c/font\u003e\u003c/div\u003e\n\u003c/span\u003e\u003cdiv class\u003d\"blogger-post-footer\"\u003eDịch thuật Việt\nSố 111B, Tôn Thất Tùng, Đống Đa, Hà Nội\nĐiện thoại: 844.35745917 - 0915502269 - 0945259798\nEmail: dichthuatviet@gmail.com - dichthuatviet@yahoo.com\u003cimg width\u003d'1' height\u003d'1' src\u003d'https://blogger.googleusercontent.com/tracker/31388682-5868992760696236930?l\u003dwww.dichthuatonline.net' alt\u003d'' /\u003e\u003c/div\u003e"},"link":[{"rel":"replies","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2009/09/h-g-wells-tam-guong-thanh-cong.html#comment-form","title":"2 Comments"},{"rel":"edit","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/5868992760696236930"},{"rel":"self","type":"application/atom+xml","href":"http://www.blogger.com/feeds/31388682/posts/default/5868992760696236930"},{"rel":"alternate","type":"text/html","href":"http://www.dichthuatonline.net/2009/09/h-g-wells-tam-guong-thanh-cong.html","title":"H. G. Wells - Tấm gương thành công"}],"author":[{"name":{"$t":"Dịch thuật Việt"},"uri":{"$t":"http://www.blogger.com/profile/03008168286036769181"},"email":{"$t":"dichthuatviet@gmail.com"},"gd$extendedProperty":{"xmlns$gd":"http://schemas.google.com/g/2005","name":"OpenSocialUserId","value":"00536261155721121678"}}],"media$thumbnail":{"xmlns$media":"http://search.yahoo.com/mrss/","url":"http://3.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SrZaFq_4L4I/AAAAAAAAAsk/jsQkfwjl0n8/s72-c/hgwells09.gif","height":"72","width":"72"},"thr$total":{"$t":"2"}}]}});